Tôi chống đỡ suốt mười hai năm.
Đến hôm nay…
Bọn họ lại nói với tôi rằng công ty không phải viện dưỡng lão.
Tôi cầm lấy cây bút.
Lưu Na thở phào nhẹ nhõm.
Trong mắt Tô Mạn lướt qua vẻ đắc ý.
Chu Khải Minh dựa người vào ghế, giống như cuối cùng cũng tống khứ được một món đồ nội thất cũ kỹ.
Tôi lật đến trang cuối cùng.
Nhưng không ký ngay.
Thay vào đó, tôi lấy điện thoại ra, chụp lại toàn bộ bản thỏa thuận.
Sắc mặt Lưu Na lập tức thay đổi.
“Chị Thanh Hòa, tài liệu này không được chụp.”
Tôi hỏi:
“Tại sao?”
“Đây là tài liệu nội bộ của công ty…”
“Tài liệu bắt tôi ký tên, tôi không được giữ một bản sao à?”
Lưu Na nghẹn họng.
Sau khi chụp xong, tôi lại bật chức năng ghi âm.
“Vừa rồi mọi người nói tôi vì lý do gia đình mà ảnh hưởng đến công việc, nên công ty yêu cầu tôi ký đơn nghỉ việc tự nguyện. Đúng chứ?”
Chu Khải Minh cau mày.
“Cô còn ghi âm?”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
“Sợ cái gì?”
“Công ty cắt giảm nhân sự hợp pháp, đúng quy trình. Tôi ghi lại làm kỷ niệm thôi.”
Mặt anh ta lập tức sa sầm.
“Hứa Thanh Hòa, đừng làm mọi chuyện trở nên khó coi.”
Tôi mỉm cười.
“Không phải chính anh bảo tôi rời đi cho thể diện sao?”
Tôi cúi đầu, ký xuống bản thỏa thuận.
Hứa Thanh Hòa.
Ba chữ viết xong, tôi đặt cây bút trở lại bàn.
“Được rồi.”
Lưu Na vội vàng cầm tập hồ sơ đi, như sợ tôi đổi ý.
Tô Mạn cười nói:
“Chị Thanh Hòa, phiền chị hôm nay sắp xếp bàn giao tài liệu nhé. Đặc biệt là dự án Nam Thành, chiều nay em còn phải họp với Tổng giám đốc Lý.”
Tôi xách túi lên.
“Không phiền.”
Cô ta sững người.
Tôi nói tiếp:
“Chẳng phải công ty bảo công việc của tôi có thể chia cho cả nhóm sao?”
“Vậy thì cứ chia đi.”
Sắc mặt Chu Khải Minh lập tức thay đổi.
“Ý cô là gì?”
Tôi mở điện thoại.
Ngay trước mặt ba người bọn họ, tôi lần lượt rời khỏi:
Nhóm dự án Nam Thành.
Nhóm điều phối nhà cung cấp.
Nhóm mô hình chi phí.
Nhóm trao đổi với khách hàng.
Một nhóm.
Hai nhóm.
Ba nhóm…
Tiếng thông báo liên tục vang lên.
Tô Mạn cuống cuồng.
“Chị Thanh Hòa, chị rời nhóm làm gì?”
Tôi nhìn cô ta.
“Tôi bị tối ưu rồi.”
“Không phải sao?”
Chu Khải Minh bật dậy.
“Hứa Thanh Hòa! Dự án còn chưa bàn giao!”
Tôi bình tĩnh nhắc anh ta:
“Trong thỏa thuận ghi rất rõ.”
Quan hệ lao động chấm dứt ngay sau khi ký.
“Tôi đã ký rồi.”
“Từ bây giờ, dự án Nam Thành không còn liên quan gì đến tôi.”
Bên ngoài phòng họp, toàn bộ nhân viên đều quay đầu nhìn sang.
Tôi xách túi, bước ra cửa.
Phía sau, Tô Mạn vẫn hốt hoảng gọi với theo:
“Thế còn bảng báo giá cuối cùng thì sao?”
Tôi quay đầu nhìn cô ta.
“Không phải cô nói…”
“Cô làm được sao?”
Mặt cô ta trắng bệch.
Tôi khẽ cười.
“Người trẻ.”
“Cơ hội tôi đã nhường cho cô rồi.”
Khi tôi bước ra khỏi phòng họp, cả khu văn phòng đều dõi mắt theo.
Có người cúi đầu giả vờ bận rộn.
Có người lén nhìn bằng khóe mắt.
Cũng có người chờ xem trò cười.
Mười hai năm ở công ty này…
Tôi đã quá quen với những ánh mắt ấy.
Mỗi lần dự án xảy ra sự cố, họ nhìn tôi vì chờ tôi đi dập lửa.
Hôm nay tôi bị sa thải, họ nhìn tôi vì muốn xem…
Một người mẹ ba mươi tám tuổi nơi công sở có sụp đổ ngay tại chỗ hay không.
Nhưng tôi không.
Tôi trở về bàn làm việc.
Rút dây sạc điện thoại của mình.
Thuốc hạ sốt.
Hóa đơn viện phí của con.
Hai cuốn sổ ghi chép.
Tất cả đều được tôi bỏ gọn vào túi.
Lưu Na đi theo, hạ giọng.
“Chị Thanh Hòa, biểu mẫu bàn giao vẫn phải điền.”
Tôi mở hộp thư điện tử, tải xuống bản đính kèm của thỏa thuận nghỉ việc mà HR vừa gửi.
“Trong thỏa thuận ghi rất rõ.”
Quan hệ lao động chấm dứt ngay lập tức.
Trên mặt Lưu Na hiện rõ vẻ khó xử.
“Nhưng… quy trình vẫn phải làm.”
Tôi bình thản đáp:
“Vậy thì để quy trình tự đi tìm tôi.”
Xung quanh có người không nhịn được bật cười.
Mặt Lưu Na xanh mét.
Đúng lúc ấy…
Tô Mạn cũng từ phòng họp bước ra.
Tô Mạn ôm chặt bản phương án vào lòng, cứ như đang ôm chiếc cúp vừa cướp được.
“Chị Thanh Hòa, em biết trong lòng chị không dễ chịu.”
Giọng cô ta không lớn cũng không nhỏ, vừa đủ để cả văn phòng đều nghe thấy.
“Nhưng chiều nay dự án Nam Thành phải họp rồi. Nếu chị không bàn giao, người bị ảnh hưởng là cả đội.”
Tôi kéo khóa túi lại.
“Phó quản lý Tô.”
Đó là cách xưng hô cô ta thích nhất.
Tôi nhìn thẳng vào cô ta.
“Đã nhận dự án rồi, thì việc đầu tiên cô nên làm không phải là tìm người vừa bị sa thải đến cứu mình.”
Sắc mặt cô ta lập tức trắng bệch.
Chu Khải Minh bước ra khỏi phòng họp, vẻ mặt đã đầy mất kiên nhẫn.
“Hứa Thanh Hòa, đừng giở tính trẻ con.”
“Công ty đâu có bạc đãi cô.”
Tôi bật cười.
“Bắt tôi ký đơn nghỉ việc tự nguyện.”
“Đền bù đúng một tháng lương.”
“Lại còn lấy bản phương án tôi mất ba tháng làm để nâng Tô Mạn lên vị trí quản lý.”
“Đó gọi là không bạc đãi sao?”
Cả khu văn phòng càng im phăng phắc.
Vành mắt Tô Mạn lập tức đỏ lên.
“Chị Thanh Hòa… sao chị có thể nói em như vậy?”
Mặt Chu Khải Minh tối sầm.
“Đủ rồi!”
Anh ta chỉ vào chiếc máy tính trên bàn tôi.
“Giao mật khẩu máy tính ra, bàn giao tài liệu xong thì rời khỏi đây.”
Tôi tháo thẻ nhân viên xuống, đặt lên bàn.
“Máy tính là tài sản của công ty.”
“Mật khẩu tôi sẽ giao cho bộ phận IT.”
“Còn sổ ghi chép cá nhân của tôi…”
“Không thuộc về công ty.”
Tô Mạn lập tức chen vào:
“Nhưng ghi chép dự án cũng là tài liệu công việc mà.”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô muốn à?”
Cô ta cắn môi, không đáp.
Tôi khẽ vỗ hai cuốn sổ trong túi.
“Mười hai năm nay, từ chạy khách hàng, đàm phán thời hạn thanh toán, ép giá thành, đến xử lý khủng hoảng dự án…”
“Tất cả kinh nghiệm của tôi đều nằm trong này.”
“Công ty đã chê tôi già.”
“Vậy thì cứ dùng kinh nghiệm của người trẻ.”
Nụ cười trên mặt Tô Mạn hoàn toàn biến mất.
Đúng lúc ấy…
Điện thoại phòng họp vang lên.