Chương 3

Cô lễ tân thò đầu vào.

“Tổng giám đốc Chu, Tổng giám đốc Lý của Trung tâm thương mại Nam Thành gọi, nói muốn xác nhận trước cuộc họp chiều nay.”

Chu Khải Minh lập tức chỉnh lại nét mặt.

“Nối máy vào.”

Cuộc gọi được bật loa ngoài.

Giọng ông Lý trầm ổn vang lên.

“Tổng giám đốc Chu, tôi nghe nói Hứa Thanh Hòa nghỉ việc rồi?”

Trong chớp mắt…

Cả văn phòng chìm vào tĩnh lặng.

Chu Khải Minh liếc nhìn tôi, cười đáp:

“Tổng giám đốc Lý, chỉ là điều chỉnh nhân sự nội bộ thôi. Không ảnh hưởng đến tiến độ dự án.”

Ông Lý không tiếp lời xã giao đó.

“Từ giờ dự án Nam Thành do ai phụ trách?”

Chu Khải Minh lập tức đáp:

“Tô Mạn. Phó quản lý dự án mới của chúng tôi. Còn trẻ, đầy nhiệt huyết, cũng rất quen thuộc với phương án.”

Tô Mạn vội vàng bước tới sát điện thoại.

“Chào Tổng giám đốc Lý, tôi là Tô Mạn. Từ nay tôi sẽ trực tiếp làm việc với ngài.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Rồi ông Lý hỏi:

“Cô có biết rủi ro lớn nhất của dự án Nam Thành năm nay là gì không?”

Tô Mạn khựng người.

Cô ta cúi đầu lật vội bản phương án.

“Rủi ro chủ yếu là biến động thị trường… cùng với chuỗi cung ứng…”

Ông Lý cắt ngang.

“Không đúng.”

Mặt Tô Mạn đỏ bừng.

Chu Khải Minh lập tức chữa cháy.

“Tổng giám đốc Lý, Tô Mạn mới tiếp nhận dự án, cần thêm chút thời gian để nắm chi tiết.”

“Tôi không có thời gian chờ cô ấy làm quen.”

Giọng ông Lý lạnh hẳn.

“Dự án này chúng tôi đã chuẩn bị suốt nửa năm.”

“Hứa Thanh Hòa cùng chúng tôi khảo sát mười một vòng cửa hàng.”

“Sửa đi sửa lại bốn phiên bản mô hình hao hụt.”

“Bây giờ anh đột nhiên đổi sang một người ngay cả điểm rủi ro lớn nhất cũng không trả lời nổi?”

Sắc mặt Chu Khải Minh khẽ biến đổi.

“Tổng giám đốc Lý, ngài yên tâm. Tôi sẽ trực tiếp theo sát.”

Ông Lý bật cười nhạt.

“Tổng giám đốc Chu.”

“Lần trước anh đến họp…”

“Ngay cả tỷ lệ hao hụt chuỗi lạnh và tỷ lệ hao hụt kho vận còn phân biệt không nổi.”

Chỉ một câu ấy…

Đã khiến Chu Khải Minh chết lặng.

Có người trong văn phòng vội cúi đầu, cố nhịn cười.

Mặt Tô Mạn đỏ đến tận mang tai.

Nụ cười trên mặt Chu Khải Minh cũng hoàn toàn đông cứng.

Ông Lý tiếp tục:

“Bây giờ tôi chỉ hỏi một câu.”

“Hứa Thanh Hòa còn ở công ty không?”

Toàn bộ ánh mắt trong văn phòng đều đổ dồn về phía tôi.

Chu Khải Minh siết chặt ống nghe.

“Cô ấy… đã hoàn tất thủ tục nghỉ việc.”

“Vậy dự án Nam Thành tạm dừng.”

Đầu dây bên kia trả lời dứt khoát, không chút do dự.

“Cuộc họp chiều nay hủy.”

“Việc hợp tác sau này…”

“Chúng tôi sẽ đánh giá lại.”

Chu Khải Minh hoảng hốt.

“Tổng giám đốc Lý! Hợp đồng sắp ký rồi. Ngài không thể chỉ vì điều chỉnh một nhân sự mà dừng hợp tác được!”

Giọng ông Lý càng lạnh hơn.

“Tôi dừng lại…”

“Không phải vì các anh thay người.”

“Mà vì…”

“Các anh vừa sa thải người duy nhất thực sự hiểu dự án.”

Tút…

Cuộc gọi kết thúc.

Cả văn phòng lặng như tờ.

Đến cả tiếng máy in chạy cũng nghe chói tai.

Tô Mạn ôm chặt tập phương án, các đầu ngón tay trắng bệch.

Lưu Na cúi gằm xuống đất.

Chu Khải Minh đứng chết trân tại chỗ, gương mặt như vừa bị ai dội thẳng một gáo nước lạnh.

Dự án Trung tâm thương mại Nam Thành…

Là dự án lớn nhất của công ty trong năm nay.

Giá trị hợp đồng…

Ba mươi triệu tệ.

Chỉ cần ký thành công, Chu Khải Minh có thể mang ra khoe suốt cả buổi tiệc tổng kết cuối năm.

Vậy mà giờ đây…

Khách hàng đã ngay trước mặt tất cả mọi người tuyên bố tạm dừng hợp tác.

Chỉ vì tôi bị sa thải.

Tôi xách túi, bước về phía cửa.

Lúc này Chu Khải Minh mới hoàn hồn, vội vàng đuổi theo.

“Hứa Thanh Hòa, đợi đã.”

Tôi dừng chân.

Anh ta hạ thấp giọng.

“Bên phía Tổng giám đốc Lý… cô giải thích giúp đi.”

Tôi nhìn anh ta.

“Giải thích với tư cách gì?”

Chu Khải Minh nghẹn lời.

Tôi bình thản nhắc lại.

“Với tư cách một nhân viên trung niên vừa bị ‘tối ưu’?”

“Một bà mẹ đi làm làm ảnh hưởng đến hiệu suất của cả đội?”

“Hay là người đáng lẽ nên về nhà chăm con, vì công ty không phải viện dưỡng lão?”

Mặt anh ta đỏ bừng từng chút một.

Tô Mạn cũng bước tới, giọng đầy căng thẳng.

“Chị Thanh Hòa, bây giờ không phải lúc giận dỗi. Dự án mới là quan trọng.”

Tôi bật cười.

“Dự án là của công ty.”

“Phương án cũng là của công ty.”

“Vừa rồi chính mọi người dạy tôi như thế.”

Sắc mặt cô ta lập tức tái đi.

Tôi đẩy cửa bước ra.

Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên.

Một tin nhắn WeChat từ Tổng giám đốc Lý.

“Tổng Hứa, cô có tiện nói chuyện riêng một chút không?”

Tôi chỉ liếc qua.

Không trả lời.

Lặng lẽ cất điện thoại vào túi.

Rồi bước vào thang máy.

Trước khi cửa thang máy khép lại, tôi nghe thấy cả văn phòng cuối cùng cũng vỡ òa.

“Dự án Nam Thành thật sự bị dừng rồi à?”

“Thế là hợp đồng ba mươi triệu tệ bay mất?”

“Chẳng phải Tô Mạn nói cô ta hiểu hết rồi sao?”

“Chị Hứa vừa đi… công ty sẽ không thật sự xảy ra chuyện chứ?”

Cạch.

Cửa thang máy khép lại.

Tôi cúi xuống nhìn điện thoại.

Cô giáo chủ nhiệm lại nhắn tin.

“Mẹ của bé Hứa, cháu đã hạ sốt rồi. Chị đừng quá lo.”

Tôi bỗng bật cười.

Không có tôi…

Công ty mới là bên bắt đầu sốt.

Còn con trai tôi…

Lại hạ sốt rồi.

Tôi không trả lời Tổng giám đốc Lý ngay.

Việc đầu tiên là đến trường.

Con trai đang ngồi trên chiếc giường nhỏ trong phòng y tế.

Mặt vẫn còn ửng đỏ, trong tay nắm chặt chiếc nhiệt kế.

Thấy tôi, thằng bé khẽ hỏi:

“Mẹ ơi… mẹ lại xin nghỉ làm hả?”

Tôi đưa tay sờ trán con.

“Không.”

“Nếu vậy… sếp của mẹ có mắng mẹ không?”

Tôi mỉm cười.

“Sau này sẽ không nữa.”

Con trai chẳng hiểu.

Chỉ ngoan ngoãn tựa đầu vào cánh tay tôi.

“Vậy thì tốt quá.”

Sống mũi tôi bỗng cay xè.

Bao năm nay…

Điều tôi sợ nhất không phải con ốm.

Mà là lúc đang chăm con, công ty gọi đến.

Hỏi vì sao tôi không online.

Vì sao không trả lời trong nhóm.

Vì sao con tôi lại bệnh nữa.

Cứ như…

Làm mẹ là lỗi của tôi.

Cứ như…

Một người phụ nữ ba mươi tám tuổi vẫn muốn đi làm là một tội lỗi không thể tha thứ.

Chương này đã bị khoá. Bạn vui lòng ấn vào Popup để mở khoá nội dung. Lỡ ấn x thì mọi người loading lại web là hiện popup.

Chương trước Chương sau