Sau Khi Tôi Bị Sa Thải, Công Ty Lập Tức Phá Sản
Ngày con trai tôi sốt cao gần ba mươi chín độ, cũng là ngày công ty sa thải tôi.
Chín giờ sáng, tôi vừa vội vã từ bệnh viện quay về công ty.
Trong túi vẫn còn thuốc hạ sốt và hóa đơn viện phí. Điện thoại hiện lên tin nhắn của cô giáo chủ nhiệm:
"Mẹ của bé Hứa, cháu vẫn còn sốt nhẹ. Nếu đến chiều vẫn không hạ, chị nên đến đón cháu sớm."
Tôi trả lời một chữ: "Vâng."
Vừa mới ngồi xuống bàn làm việc, HR Lưu Na đã đứng ngay cạnh.
Cô ta ôm một tập hồ sơ, giọng điệu khách sáo như đang báo đồ ăn giao đến.
"Chị Thanh Hòa, sếp Chu mời chị lên phòng họp."
Cả văn phòng bỗng im bặt.
Tiếng gõ bàn phím cũng nhỏ hẳn đi.
Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta.
"Bây giờ sao?"
"Đúng vậy."
Lưu Na mỉm cười.
"Nhanh thôi, không làm lỡ công việc của chị đâu."
Tôi liếc màn hình máy tính.
Bảng báo giá cuối cùng của dự án Trung tâm thương mại Nam Thành vẫn đang mở.
Ba giờ chiều nay, khách hàng sẽ chốt phương án cuối cùng.
Tôi đã thức trắng ba đêm liên tiếp, mới tối ưu được toàn bộ chi phí, chuỗi cung ứng và lịch triển khai.
Chỉ còn bước xác nhận cuối cùng.
Tôi lưu tài liệu rồi đứng dậy.
Phòng họp nằm trong cùng.
Cửa kính đóng kín, bên trong đã có ba người ngồi đợi.
Ông chủ Chu Khải Minh.
HR Lưu Na.
Và... Tô Mạn.
Tô Mạn mặc chiếc váy mới, bên cạnh là một ly Americano đá.
Cô ta mới vào công ty được tám tháng, chức vụ đã từ trợ lý lên thẳng Phó quản lý dự án.
Đương nhiên...
Ai trong công ty cũng biết, thứ giúp cô ta thăng chức không phải là năng lực làm dự án.
Mà là chiếc xe của Chu Khải Minh.
Cùng những lần "tiện đường" đưa cô ta về nhà sau giờ làm.
Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên viết đánh giá.