Chương 1

Sau Khi Tôi Bị Sa Thải, Công Ty Lập Tức Phá Sản

Ngày con trai tôi sốt cao gần ba mươi chín độ, cũng là ngày công ty sa thải tôi.

Chín giờ sáng, tôi vừa vội vã từ bệnh viện quay về công ty.

Trong túi vẫn còn thuốc hạ sốt và hóa đơn viện phí. Điện thoại hiện lên tin nhắn của cô giáo chủ nhiệm:

“Mẹ của bé Hứa, cháu vẫn còn sốt nhẹ. Nếu đến chiều vẫn không hạ, chị nên đến đón cháu sớm.”

Tôi trả lời một chữ: “Vâng.”

Vừa mới ngồi xuống bàn làm việc, HR Lưu Na đã đứng ngay cạnh.

Cô ta ôm một tập hồ sơ, giọng điệu khách sáo như đang báo đồ ăn giao đến.

“Chị Thanh Hòa, sếp Chu mời chị lên phòng họp.”

Cả văn phòng bỗng im bặt.

Tiếng gõ bàn phím cũng nhỏ hẳn đi.

Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta.

“Bây giờ sao?”

“Đúng vậy.”

Lưu Na mỉm cười.

“Nhanh thôi, không làm lỡ công việc của chị đâu.”

Tôi liếc màn hình máy tính.

Bảng báo giá cuối cùng của dự án Trung tâm thương mại Nam Thành vẫn đang mở.

Ba giờ chiều nay, khách hàng sẽ chốt phương án cuối cùng.

Tôi đã thức trắng ba đêm liên tiếp, mới tối ưu được toàn bộ chi phí, chuỗi cung ứng và lịch triển khai.

Chỉ còn bước xác nhận cuối cùng.

Tôi lưu tài liệu rồi đứng dậy.

Phòng họp nằm trong cùng.

Cửa kính đóng kín, bên trong đã có ba người ngồi đợi.

Ông chủ Chu Khải Minh.

HR Lưu Na.

Và… Tô Mạn.

Tô Mạn mặc chiếc váy mới, bên cạnh là một ly Americano đá.

Cô ta mới vào công ty được tám tháng, chức vụ đã từ trợ lý lên thẳng Phó quản lý dự án.

Đương nhiên…

Ai trong công ty cũng biết, thứ giúp cô ta thăng chức không phải là năng lực làm dự án.

Mà là chiếc xe của Chu Khải Minh.

Cùng những lần “tiện đường” đưa cô ta về nhà sau giờ làm.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Chu Khải Minh không buồn nhìn tôi, chỉ cúi đầu lướt điện thoại.

Lưu Na đẩy một tập tài liệu sang trước mặt.

“Chị Thanh Hòa, gần đây công ty đang tái cơ cấu tổ chức. Vị trí của chị… cần được tối ưu.”

“Tối ưu.”

Người lớn nói chuyện thật khéo.

Ngay cả câu “cô bị đuổi rồi”, cũng phải dùng một cách diễn đạt lịch sự.

Tôi ngồi xuống, không vội cầm tập tài liệu.

“Lý do?”

Lưu Na như đã chuẩn bị sẵn từ trước.

“Chị cũng biết đấy, hai năm nay thị trường không tốt. Công ty cần cắt giảm chi phí, nâng cao hiệu quả.”

Cô ta dừng một chút rồi nói tiếp:

“Hơn nữa, phía chị cũng có khá nhiều vấn đề gia đình. Con ốm, người lớn trong nhà bệnh tật… ít nhiều cũng ảnh hưởng đến tiến độ dự án.”

Tôi nhìn thẳng vào cô ta.

“Dự án Nam Thành chẳng phải do tôi phụ trách sao?”

“Đúng là chị phụ trách.”

Lưu Na cười nhạt.

“Nhưng sau khi đánh giá, công ty cho rằng phần việc của chị hoàn toàn có thể chia cho cả nhóm.”

Đúng lúc ấy, Tô Mạn mới lên tiếng.

“Chị Thanh Hòa, chị đừng hiểu lầm.”

Cô ta đặt một bản phương án đã in sẵn lên bàn.

“Toàn bộ những gì chị làm trước đây, em đều xem qua rồi. Phần còn lại… em có thể tiếp quản.”

Tôi liếc nhìn tập tài liệu.

Ngay trên bìa ghi rõ:

Phương án cải tổ chuỗi cung ứng Trung tâm thương mại Nam Thành

Người phụ trách: Tô Mạn

Tôi bật cười.

Cô ta cầm bản kế hoạch tôi mất ba tháng làm ra, ngồi đối diện tôi, rồi nói mình có thể tiếp quản.

Thú vị thật.

Tôi hỏi:

“Bản phương án này, cô lấy ở đâu?”

Tô Mạn chớp mắt, vẻ mặt vô tội.

“Trong thư mục dùng chung của dự án mà.”

“Trong thư mục dùng chung chỉ có bản cũ.”

Tôi nhìn thẳng cô ta.

“Mô hình tính toán chi phí cuối cùng này, tối qua hai giờ sáng tôi mới hoàn thành. Còn chưa kịp tải lên hệ thống.”

Nụ cười trên mặt Tô Mạn lập tức cứng lại.

Lúc này, Chu Khải Minh mới ngẩng đầu.

“Thanh Hòa.”

Giọng anh ta trầm xuống.

“Tài liệu của công ty không phải tài sản cá nhân của cô. Dự án là của công ty, phương án cũng là của công ty.”

Tôi gật đầu.

“Ý anh là, công ty vừa sa thải tôi, vừa lấy bản phương án cuối cùng của tôi đi ký hợp đồng với khách hàng?”

Chu Khải Minh cau mày.

“Cô đang có thái độ gì vậy?”

Lưu Na vội vàng đứng ra hòa giải.

“Chị Thanh Hòa, mọi người đều là dân công sở cả, không cần phải nói khó nghe như vậy.”

“Công ty cũng là vì cân nhắc hoàn cảnh thực tế của chị.”

Cô ta lại đẩy tập tài liệu về phía tôi.

“Năm nay chị đã ba mươi tám tuổi rồi, con mới học lớp Một. Chị cứ liều mạng như thế, sức khỏe chịu nổi sao? Trở về chăm lo cho gia đình cũng đâu phải chuyện xấu.”

Tôi cúi xuống nhìn tập hồ sơ.

Đơn xin nghỉ việc tự nguyện.

Không phải quyết định sa thải.

Cũng không phải phương án bồi thường.

Mà là bắt tôi tự nguyện rời đi.

Tôi ngước mắt lên.

“Tự nguyện?”

Lưu Na mặt không đổi sắc.

“Công ty còn đồng ý trả thêm cho chị một tháng lương, như vậy đã là rất ưu ái rồi.”

Tô Mạn dịu dàng tiếp lời:

“Thật ra em rất ngưỡng mộ chị.”

“Chị có con, có gia đình. Không giống bọn em còn trẻ, vẫn phải liều mạng phấn đấu.”

Nghe thì nhẹ nhàng.

Nhưng từng câu từng chữ đều như lưỡi dao đâm vào lòng người.

Người trẻ thì phấn đấu.

Phụ nữ trung niên thì nên về nhà.

Tôi nhìn Chu Khải Minh.

“Đây cũng là ý của anh?”

Anh ta đặt úp điện thoại xuống bàn.

“Thanh Hòa.”

“Công ty không phải viện dưỡng lão.”

“Năng lực của cô đúng là không tệ.”

“Nhưng mấy năm gần đây… cô quả thật không còn nhiệt huyết và sức bật như lớp người trẻ nữa.”

Chu Khải Minh liếc nhìn Tô Mạn.

“Tô Mạn có bằng cấp tốt, phản ứng nhanh, khách hàng cũng thích những gương mặt trẻ.”

Tôi bình thản hỏi:

“Vậy Tổng giám đốc Lý của dự án Nam Thành cũng thích cô ta sao?”

Chu Khải Minh khựng lại.

Ông Lý không hề thích Tô Mạn.

Lần trước cô ta đi báo cáo dự án, ngay cả thời hạn thanh toán và chính sách chiết khấu trong hợp đồng cũng không phân biệt nổi. Bị ông Lý hỏi vài câu đã tái mét mặt.

Cuối cùng vẫn là tôi đứng ra tiếp lời, cứu cả buổi họp.

Nhưng Chu Khải Minh đương nhiên sẽ không nhắc đến chuyện đó.

Anh ta chỉ lạnh nhạt đáp:

“Rồi khách hàng sẽ quen thôi.”

Tôi bật cười.

“Khách hàng đúng là vất vả thật.”

Mặt Tô Mạn lập tức đỏ bừng.

“Chị Thanh Hòa, chị cần gì phải nói mát như vậy?”

Tôi nhìn cô ta.

“Tôi chỉ nhắc cô thôi.”

“Dự án Nam Thành không phải chỉ biết làm PowerPoint là có thể tiếp quản.”

Cô ta cắn môi.

“Em biết chị không phục. Nhưng công ty cũng phải cho người trẻ cơ hội chứ.”

Tôi gật đầu.

“Cơ hội thì cứ cho.”

“Nhưng xảy ra chuyện thì nhớ tự mình gánh.”

Phòng họp lại chìm vào im lặng.

Sợ bầu không khí quá căng, Lưu Na lập tức đưa cây bút sang.

“Chị Thanh Hòa, ký đi.”

“Hôm nay con chị còn đang bệnh đúng không? Giải quyết sớm rồi về chăm con.”

Tôi nhìn cây bút trong tay cô ta.

Một cây bút bi màu đen, trên nắp còn in logo công ty.

Tôi đã làm việc ở đây mười hai năm.

Từ một nhóm chỉ vỏn vẹn năm người…

Cho đến một công ty hơn hai trăm nhân viên như hôm nay.

Những khách hàng đầu tiên là do tôi tự mình chạy từng người một.

Hệ thống quy trình là tôi thức đêm xây dựng.

Thời hạn thanh toán với nhà cung cấp là tôi đi thương lượng.

Mỗi lần dự án xảy ra sự cố, câu đầu tiên Chu Khải Minh luôn nói là:

“Thanh Hòa, em chống giúp anh.”

Chương trước Chương sau