“Tỉnh rồi à? Ăn chút gì đi. Mẹ bảo em uống nhiều sữa đậu nành cho nhanh có sữa.”
“Điện thoại của em đâu?”
Anh ta lôi từ trong túi ra, do dự một chút rồi đặt cạnh gối tôi.
“Cẩn Cẩn, chuyện tối qua em đừng nghĩ ngợi nữa. Mẹ chuyển tiền đi là không đúng, nhưng bà cũng vì cái nhà này thôi. Mẹ lớn tuổi rồi, em nhường bà một chút đi.”
“8 vạn tệ, anh bảo em nhường?”
“Để sau này anh bảo mẹ từ từ trả em.”
“Khi nào trả?”
“Cái này…” Anh ta lại bắt đầu xoa xoa tay, “Đợi khi nào mẹ dư dả tiền nong…”
Tôi không thèm đáp lời, cầm điện thoại lên xem.
Lịch sử giao dịch trên app ngân hàng vẫn còn đó — 15h17 phút chiều hôm qua, chuyển đi 80.000 tệ, người nhận: Chu Tú Lan.
Tôi chụp màn hình lại.
Sau đó mở WeChat, phát hiện mình bị mẹ chồng kéo vào một group gia đình mới, tên group là “Đại gia đình họ Chu”.
Tin nhắn mới nhất do mẹ chồng gửi lúc 11 rưỡi đêm hôm qua —
“Nhà có thêm thành viên mới, đại hỉ! Cẩn Cẩn nhà mình rất hiểu chuyện, chủ động dùng tiền trợ cấp thai sản để trợ cấp cho gia đình, đúng là con dâu tốt của nhà họ Chu chúng ta!”
Bên dưới là một tràng tin nhắn của họ hàng thả like và gửi icon giơ ngón cái.
Tôi chằm chằm nhìn tin nhắn đó, ngón tay cái lơ lửng trên màn hình, cuối cùng không gõ chữ nào.
Tắt màn hình điện thoại, nhắm mắt lại.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân của mẹ tôi, cùng với giọng oang oang của mẹ chồng chặn ở ngoài hành lang:
“Bà thông gia đến sớm thế làm gì? Nó còn chưa tỉnh đâu, nửa tiếng nữa bà hẵng đến.”
Chương 3
“Tôi thăm con gái tôi còn cần bà cho phép chắc?”
Giọng mẹ tôi không to, nhưng tôi chưa từng nghe bà dùng cái giọng điệu này để nói chuyện.
Cửa bị đẩy ra, mẹ tôi bước nhanh đến cạnh giường, nắm chặt lấy tay tôi.
Tay bà đang run.
“Cẩn Cẩn, để mẹ xem vết mổ.”
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, mẹ chồng cũng đã chen vào theo, phía sau còn có một người phụ nữ — em gái Chu Nghị, Chu Tuyết.
Chu Tuyết ôm đứa con trai hai tuổi của cô ta trong tay, tay kia kéo theo một cái túi bỉm sữa to đùng, huênh hoang đi tới trước nôi trẻ em, ném cái túi thẳng vào trong nôi.
“Chị dâu, Lạc Lạc nhà em tối qua bị sốt, hôm nay đến viện khám bệnh. Mẹ bảo để Lạc Lạc nghỉ ngơi ở đây một lát, chị cho em mượn tạm cái nôi này nhé.”
Mẹ tôi quay ngoắt lại: “Đây là nôi tôi chuẩn bị cho cháu ngoại tôi, nhà các người tự đi mà mua một cái không được à?”
Chu Tuyết trợn trắng mắt: “Mua làm gì, xài có hai hôm thôi. Chứ có phải dùng hỏng rồi không trả đâu.”
Vừa nói cô ta vừa đặt thẳng Lạc Lạc vào nôi.
Đứa trẻ hai tuổi nằm trong cái nôi sơ sinh lăn qua lộn lại, tấm ván giường kêu cọt kẹt.
Mẹ chồng cười hề hề sán lại gần: “Bà thông gia đừng khách sáo thế chứ, đều là con cháu người một nhà cả mà. Cháu ngoại bà giờ còn đang nằm trong lồng ấp, cái nôi này để không thì cũng phí.”
Mẹ tôi buông tay tôi ra, đứng thẳng dậy.
“Chu Nghị đâu? Bảo nó ra đây nói chuyện.”
“Con đây.”
Chu Nghị không biết đã đến từ lúc nào, đang tựa vào khung cửa, trong miệng còn đang nhai dở nửa cái bánh bao.
“Mẹ, chuyện bên chỗ Chu Tuyết…”
“Chuyện của Cẩn Cẩn.” Mẹ tôi ngắt lời anh ta, “8 vạn tệ, bao giờ trả?”
“Ây da, tới đây để hỏi tội đấy hả?” Mẹ chồng lập tức nhảy dựng lên, hai tay chống hông, “Vừa nãy tôi nhắn trong group rõ rành rành rồi, số tiền đó là do Cẩn Cẩn tự nguyện đóng góp phụ giúp gia đình! Bà đi mà hỏi con gái bà ấy, chính nó gật đầu đồng ý!”
Mẹ tôi nhìn sang tôi.
Tôi lắc đầu.
“Con không đồng ý. Bà ta thừa dịp con chưa tan thuốc tê giật điện thoại tự chuyển. Lúc đó con đến ngón tay còn chẳng nhúc nhích nổi.”
Nụ cười trên mặt mẹ chồng cứng đờ, ngay lập tức giọng bà ta lại vút lên quãng tám.
“Cái con ranh này sao cô dám nói điêu trước mặt mẹ cô! Rõ ràng chính miệng cô nói với tôi ‘Mẹ giúp con giữ tiền’ — Chu Nghị, mày nói đi! Lúc đó mày có ở đấy không?”
Chu Nghị nghẹn cái bánh bao trong họng.
“Ơ… lúc đó con đang ra ngoài nghe điện thoại, không nghe rõ lắm. Nhưng chắc là mẹ sẽ không…”
“Chắc là?” Giọng mẹ tôi lạnh toát, “Anh trơ mắt nhìn mẹ anh chuyển tiền của vợ anh, anh ở bên cạnh bấm điện thoại, rồi bây giờ anh nói với tôi là ‘chắc là’?”
“Mẹ…” Tôi khẽ gọi một tiếng.
Tôi biết trạng thái lúc này của bà. Bà mà nói tiếp, mẹ chồng sẽ làm ầm lên dữ dội hơn, trong khi tôi còn phải ở cữ ở đây nguyên một tháng nữa.
Nhưng mẹ tôi không dừng lại.
Bà quay sang nhìn mẹ chồng: “Bà Chu, con gái tôi gả vào nhà các người, mang theo 20 vạn (gần 700 triệu VNĐ) tiền của hồi môn, một cái xe ô tô, sau khi kết hôn thẻ lương cũng nộp cho bà quản lý. Nó nợ nần gì bà, mà bà canh lúc nó vừa xuống bàn mổ cướp đi tiền cứu mạng của nó?”
“Tiền cứu mạng cái gì? Trợ cấp thai sản là phúc lợi quốc gia cho! Có phải tiền nó kiếm được đâu!”
“Đó là tiền nó đóng bảo hiểm xã hội! Là tiền nó đi làm 5 năm trời, dựa trên mức lương đóng bảo hiểm của nó mà tính ra! Về mặt pháp luật thì đó gọi là tài sản cá nhân, bà tự ý chuyển đi thì gọi là ăn cắp!”
“Bà… bà ngậm máu phun người!”
Mẹ chồng phịch một cái ngồi bệt xuống đất.
Ngồi thật sự. Ngồi bệt ngay trên sàn phòng bệnh, duỗi thẳng hai chân, gáy đập vào tủ, bắt đầu vỗ đùi bôm bốp.
“Chu Nghị! Mày xem mẹ vợ mày bắt nạt tao thế nào này! Tao hầu hạ nó đẻ đái cực khổ, thế mà bà ta xông vào chửi tao là đồ ăn cắp!”
“Tao không sống nổi nữa! Chúng mày ép chết tao đi cho xong!”
Người ở phòng bệnh bên cạnh lại hé cửa nhìn sang.
Chuông ở trạm y tá cũng reo.
Chu Tuyết ôm thốc Lạc Lạc từ trong nôi lên, giọng the thé: “Mẹ đừng tức giận nữa! Gia đình nhà chị dâu toàn là loại vô văn hóa, chấp nhặt với họ làm gì.”
Rồi cô ta quay sang mẹ tôi, móc mỉa: “Dì ơi, anh trai cháu rước con gái dì về có phải để chịu nhục đâu? Có 8 vạn tệ thôi mà, mỗi tháng anh cháu nộp hết lương cho chị ta quản, cộng lại còn hơn 8 vạn rồi. Sao nào, người nhà họ Dụ các người chỉ thích nhận chứ không thích nhả ra à?”
Mặt mẹ tôi đỏ phừng phừng.