Chương 2

“Đúng rồi.” Mẹ chồng đứng lên xách túi, như nhớ ra chuyện gì, “Ngày mai tôi gọi em gái chồng cô tới phụ, tiện thể con nó bị ốm phải qua đây khám, cô nhường cái nôi trẻ em kia cho đứa nhỏ nhà nó nằm mấy hôm đi.”

Tôi ngẩng phắt đầu lên: “Đó là giường của con gái tôi.”

“Con gái cô thì chen tạm với cô đi, có chết ai? Người nhà với nhau mà phân biệt rạch ròi thế.”

Nói xong bà ta liếc nhìn Chu Nghị một cái.

Chu Nghị cúi đầu, không hó hé lấy một lời.

Mẹ chồng xách túi đi đến cửa, đột nhiên quay đầu lại, cười híp mắt nói một câu:

“À đúng rồi, ngày mai mẹ cô có tới thăm thì bảo bà ấy đừng ở lại quá nửa tiếng. Phòng bệnh thì chật, đông người tôi chướng mắt.”

Cánh cửa đóng lại phía sau.

Mình tôi nằm trong phòng bệnh mờ tối, thuốc tê vết mổ đã tan sạch, đau đến mức giống như có ai đó cầm cưa kéo tới kéo lui trên bụng.

Điện thoại bị Chu Nghị mang đi.

8 vạn tệ bị mẹ chồng chuyển đi.

Tôi thậm chí còn chẳng biết con gái mình đang nằm ở lồng ấp nào.

Hành lang văng vẳng tiếng mẹ chồng đang gọi điện thoại, cách một lớp cửa gỗ vẫn nghe rõ mồn một:

“…Xong rồi, 8 vạn đã vào tài khoản. Ngày mai mày mang hợp đồng qua đây, bảo nó sang tên luôn cái ô tô, cứ nói là để dành tiền bỉm sữa cho cháu…”

Chương 2

Hai giờ sáng y tá đi kiểm tra phòng, thấy tôi vẫn mở trừng mắt liền giật nảy mình.

“Sao chưa ngủ thế? Vết mổ đau à? Có cần tiêm thêm mũi giảm đau không?”

Tôi lắc đầu, giọng khản đặc như tờ giấy ráp: “Cô cho tôi mượn điện thoại gọi một cuộc được không?”

Y tá ngập ngừng một lát, rồi đưa điện thoại cho tôi.

Tôi bấm số của mẹ.

Chuông reo một tiếng đã có người bắt máy, giọng mẹ tôi cực kỳ sốt sắng: “Cẩn Cẩn? Sao thế con? Mẹ chồng con chẳng bảo là con ngủ rồi đừng làm phiền sao? Mẹ gọi cho con 6 cuộc không ai nghe máy!”

“Mẹ.” Tôi cất lời, giọng run bần bật, “Điện thoại của con bị Chu Nghị lấy đi rồi.”

“Cái gì?”

Tôi vắn tắt kể lại chuyện tiền trợ cấp bị chuyển đi.

Đầu dây bên kia im lặng năm giây, sau đó giọng mẹ tôi đổi tông – một sự bình tĩnh đang cố nén cơn giận dữ.

“Bố mẹ sáng mai sẽ qua sớm. Con đừng cãi nhau với họ, con đang có vết mổ, đừng để bị kích động.”

“Mẹ, bà ấy nói mẹ đến thăm đừng ở lại quá nửa tiếng.”

Lại một trận im lặng.

“Dụ Cẩn, con nghe mẹ nói. Bây giờ con không cần làm gì hết, đợi bố mẹ đến.”

Cúp máy, tôi trả điện thoại cho y tá, nói tiếng cảm ơn.

Y tá nhìn tôi, vẻ mặt muốn nói lại thôi, cuối cùng nhẹ giọng hỏi: “Chồng chị đâu? Sao không ở đây chăm sóc?”

“Về nhà rồi.”

“Chị vừa sinh mổ xong, bên cạnh không thể không có người được. Còn phải lật người, phải cho con bú, lỡ vết thương rỉ máu…”

“Mẹ anh ta nói bệnh viện có hộ lý, không cần anh ta phải thức canh.”

Biểu cảm của cô y tá phức tạp trong chớp mắt, cô ấy không nói thêm gì nữa, đắp lại chăn cho tôi rồi ra ngoài.

Tôi một mình nhìn trân trân lên trần nhà, nhớ lại xem một năm qua mình đã đi đến bước đường này bằng cách nào.

Lúc mang thai tháng thứ sáu, mẹ chồng lần đầu tiên đề nghị quản lý thẻ lương của tôi.

Lý do là — bà đã xin nghỉ việc chuyên tâm lên đây chăm sóc tôi, không có thu nhập, cũng không thể cứ ngửa tay xin tiền con trai mãi được.

Lúc đó tôi thấy cũng có lý.

Bà ấy quả thực từ quê lên, giúp tôi nấu cơm, đi chợ, dọn dẹp việc nhà.

Chu Nghị cũng ở bên cạnh nói hùa: “Mẹ vất vả mà, em cứ đưa thẻ cho mẹ giữ, đằng nào thì tiền cũng là của nhà mình.”

Thế là tôi đưa thẻ lương cho bà ấy.

Kể từ đó, mọi khoản chi tiêu của tôi bà ấy đều phải soi mói. Tôi mua một cái quần giá 180 tệ (khoảng 600k VNĐ), bà ấy moi hóa đơn ra, đá xéo trên bàn ăn suốt ba ngày liền.

“180 tệ! Hồi trẻ tôi mua cái quần 15 tệ mặc 3 năm! Giới trẻ bây giờ đúng là không biết cách sống.”

Chu Nghị ở bên cạnh giảng hòa: “Mẹ, giờ vật giá khác xưa rồi.”

Nhưng anh ta không hề nói câu: “Sau này mẹ đừng quản mấy chuyện nhỏ nhặt này nữa.”

Anh ta chỉ cười trừ, sau đó lại cúi đầu ăn cơm.

Mang thai tháng thứ tám, mẹ đẻ tôi lên ở vài ngày để chăm tôi.

Ngày thứ hai bà đến, mẹ chồng đã bắt đầu quăng bát ném đũa.

 

“Cái nhà này có 3 phòng ngủ 1 phòng khách, 1 phòng ngủ chính, 1 phòng trẻ con, 1 phòng tôi ở. Mẹ cô đến thì ở đâu? Bắt bà ấy ngủ sofa phòng khách à? Thế thì ra thể thống gì nữa.”

“Thế thì mẹ ngủ phòng ngủ chính, con với Cẩn Cẩn…” Chu Nghị vừa mở miệng.

“Mày với vợ mày chui vào phòng trẻ con? Thế thì cái phòng kia của tao ai ở? Không lẽ bắt tao ra ngủ sofa? Tao là mẹ ruột của mày đấy!”

Mẹ tôi nghe tiếng ồn từ trong bếp đi ra, tạp dề còn chưa kịp cởi.

“Bà thông gia, tôi chỉ ở lại vài hôm thôi, tôi ngủ sofa phòng khách cũng được, không phiền…”

“Thế cũng không được!” Mẹ chồng kéo tuột cánh tay Chu Nghị, “Mày nói chuyện với vợ mày xem, mẹ nó tới ở vài ngày là đủ rồi? Hai ngày tao còn thấy nhiều. Đây là nhà của con trai tao, không phải nhà khách của nhà họ Dụ chúng mày.”

Mẹ tôi ở lại đúng 3 ngày rồi về.

Lúc bà về, tôi tiễn bà ra thang máy. Bà nắm tay tôi, chẳng nói một câu nào, chỉ bóp chặt một cái.

Tôi biết bà muốn nói gì — “Nếu sống không tốt thì về nhà với mẹ.”

Nhưng bà không thốt ra được, vì trong bụng tôi lúc đó đang mang một đứa bé nặng hơn 3 ký.

Và bây giờ, đứa bé đó đã ra đời.

Tôi phải trả giá bằng một vết rạch dài 20 phân trên bụng, đổi lại sự đãi ngộ đầu tiên là bị mẹ chồng cướp trắng 8 vạn tệ.

Trời sắp sáng, cửa phòng bệnh bị đẩy ra.

Không phải mẹ tôi, là Chu Nghị.

Anh ta xách một túi bánh bao và một cốc sữa đậu nành, đặt lên tủ đầu giường.

Chương này đã bị khoá. Bạn vui lòng ấn vào Popup để mở khoá nội dung. Lỡ ấn x thì mọi người loading lại web là hiện popup.

Chương trước Chương sau