Chương 3

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Khương Niệm, mềm mại, ngọt ngào như một viên thuốc được bọc trong lớp đường.

“Chúc mừng chị đã ký xong thỏa thuận ly hôn. Tư Hành có nói với em rồi, anh ấy bảo… anh ấy cảm thấy rất có lỗi và hy vọng chị có thể thông cảm.”

Thông cảm.

Hai chữ ấy phát ra từ miệng cô ta, nghe đặc biệt chói tai.

“Thông cảm chuyện gì?”

Tôi bình tĩnh hỏi lại.

“Thông cảm cho tình cảm giữa em và Tư Hành. Giữa hai người vốn không có tình yêu, miễn cưỡng ở bên nhau chỉ khiến cả hai đều đau khổ. Chị Nghiên Thanh giỏi giang như vậy, sau này nhất định sẽ gặp được một người tốt hơn.”

Tôi âm thầm đếm trong lòng.

Chỉ một đoạn ngắn ngủi ấy, cô ta đã dùng ba cách xưng hô khác nhau: chị Nghiên Thanh, Tư Hành và hai người.

Mỗi cách gọi đều mang một dụng ý riêng.

Gọi tôi là chị Nghiên Thanh để tạo cảm giác thân thiết, ngầm nói rằng cô ta không hề có ác ý với tôi.

Gọi Lục Tư Hành là Tư Hành để chứng minh mối quan hệ thân mật giữa hai người.

Còn dùng từ hai người là để cắt đứt mọi liên hệ giữa tôi và Lục Tư Hành, như muốn khẳng định chúng tôi đã hoàn toàn trở thành quá khứ.

Chỉ ba câu nói, nhưng từng lớp tâm tư đều được tính toán rõ ràng. Quả nhiên, Khương Niệm không hổ là người học ngành tâm lý học.

“Cô nói đúng.”

Tôi khẽ cười.

“Quả thật sau này tôi sẽ gặp được người tốt hơn.”

“Vậy thì tốt.” Cô ta cười khẽ. “Em còn sợ chị sẽ buồn nữa.”

“Buồn sao?” Tôi cũng bật cười. “Khương Niệm, cô có biết bây giờ tôi đang ở đâu không?”

“Ở đâu?”

“Đang trên đường đến nhà mới.” Tôi bình thản đáp. “Một nơi mà cả đời này cô cũng không mua nổi.”

Đầu dây bên kia im lặng đúng hai giây.

“Chị Nghiên Thanh thật biết đùa.” Giọng cô ta vẫn dịu dàng như cũ, nhưng đã không còn tự nhiên như lúc đầu. “Chẳng phải Tư Hành đã chuẩn bị nhà cho chị rồi sao?”

“Căn nhà đó tôi sẽ trả lại cho hai người.”

“Trả lại cho bọn em?”

“Bởi vì tôi không cần nữa.”

Sau khi cúp máy, tôi nhìn những dãy phố đang lao ngược về phía sau ngoài cửa kính, bỗng nhớ đến một chuyện.

Ba năm trước, khi Lục Tư Hành theo đuổi tôi, Khương Niệm đã ra nước ngoài. Khi ấy, anh ta nói giữa anh ta và Khương Niệm không hề có chuyện gì, chỉ là bạn bè lớn lên cùng nhau từ nhỏ.

Và tôi đã tin.

Bởi lúc đó tôi vẫn chưa hiểu thế nào là không thể buông bỏ một người.

Mãi đến sau này tôi mới biết, nếu trong lòng một người luôn có hình bóng của một người khác thì dù cố giấu cũng không thể giấu nổi. Anh ta sẽ vô thức gọi tên cô ấy khi say rượu, sẽ sáng bừng ánh mắt mỗi khi nghe được tin tức về cô ấy, cũng sẽ nhớ đến những kỷ niệm liên quan đến cô ấy vào từng ngày đặc biệt trong năm.

Những chi tiết tưởng như rất nhỏ ấy cứ lặng lẽ đâm vào tim tôi như từng mũi kim. Ban đầu đau đến mức không thở nổi, nhưng rồi theo thời gian, tôi dần không còn cảm thấy đau nữa. Không phải vì vết thương đã lành, mà là vì trái tim tôi đã trở nên chai sạn.

Chiếc xe chậm rãi dừng lại trước tòa chung cư mới.

Tôi trả tiền xe, xách túi bước vào tòa nhà.

Trong lúc thang máy chậm rãi đi lên, tôi nhìn gương mặt mình phản chiếu trên vách kính.

Hai mươi tám tuổi.

Không còn quá trẻ, nhưng cũng chưa hề già.

Khóe mắt vẫn chưa có nếp nhăn, chỉ là ánh mắt đã chất chứa quá nhiều mỏi mệt.

Ba năm hôn nhân để lại cho tôi…

Là một gương mặt tưởng như chẳng hề thay đổi.

Và một trái tim đã sớm tan nát.

Cửa thang máy mở ra.

Tôi bước vào căn hộ mới, bật đèn.

Căn nhà không lớn, chỉ có hai phòng ngủ và một phòng khách, nhưng vô cùng sáng sủa. Bên ngoài ô cửa kính sát đất là đường chân trời của thành phố, xa xa còn có thể nhìn thấy dòng sông uốn lượn chảy ngang qua.

Tôi bước đến trước cửa sổ, lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài.

Từng ngọn đèn trong thành phố lần lượt sáng lên, giống như vô số vì sao rơi xuống mặt đất.

Giữa muôn vàn ánh đèn ấy…

Có một ánh đèn thuộc về tôi.

Dù rất nhỏ.

Dù rất bình thường.

Nhưng…

Đó là của tôi.

Không phải căn biệt thự tôi có được nhờ gả vào nhà họ Lục.

Không phải cuộc sống dựa dẫm vào một người đàn ông.

Cũng không phải bất cứ thứ gì do người khác bố thí.

Mà là…

Thứ tôi tự tay giành lấy.

Tôi mở máy tính, bắt đầu sắp xếp lại toàn bộ bản thiết kế trong ba năm qua.

Ba năm nay, Lục Tư Hành chưa từng biết tôi đang làm gì. Anh ta luôn nghĩ tôi suốt ngày ở nhà vẽ vời chỉ để giết thời gian, thỉnh thoảng còn cười nhạt mỉa mai:

“Thẩm Nghiên Thanh, em cũng hai mươi tám tuổi rồi, còn mơ làm nhà thiết kế à?”

Anh ta chưa từng điều tra.

Cũng lười điều tra.

Bởi trong mắt anh ta, một người phụ nữ mình không yêu làm gì cũng chẳng hề quan trọng.

Nhưng anh ta đâu biết, khu phức hợp thương mại đầu tiên do tôi thiết kế đã chính thức đi vào hoạt động, mỗi năm đón hơn mười triệu lượt khách.

Dự án ấy nằm ngay khu vực sầm uất nhất trung tâm thành phố.

Ngày nào anh ta đi làm cũng đi ngang qua đó.

Thế nhưng…

Anh ta chưa từng ngẩng đầu nhìn lấy một lần.

Anh ta cũng không biết cây cầu cảnh quan do tôi thiết kế từng giành giải thưởng quốc tế.

Chỉ tiếc…

Tên trên bản thiết kế lại là của người khác.

Bởi nhà họ Lục không cho phép con dâu xuất đầu lộ diện.

Mẹ Lục từng nói:

“Phụ nữ nhà họ Lục không cần đi làm. Ra ngoài lộ mặt chỉ khiến người ta chê cười.”

Tôi không phản bác.

Nhưng tôi lặng lẽ ký bản hợp đồng thiết kế ấy.

Dùng một cái tên tiếng Anh.

Đến bây giờ, cây cầu ấy vẫn bắc ngang dòng sông.

Mỗi ngày đều có hàng chục nghìn người đi qua.

Thế nhưng…

Không một ai biết nhà thiết kế thực sự là ai.

Không sao cả.

Những cái tên ấy rồi sẽ có ngày tôi lấy lại.

Còn những tác phẩm đó…

Mãi mãi thuộc về tôi.

Ba năm qua, tôi học được một điều quan trọng nhất.

Đó là…

Đừng bao giờ đặt kỳ vọng vào người khác.

Muốn có thứ gì…

Hãy tự mình đi giành lấy.

Không lấy được thì đổi hướng.

Đổi hướng vẫn không được thì bắc thang.

Không bắc được thang thì đào đường hầm.

Tóm lại…

Đừng bao giờ dừng lại.

Một giờ sáng, tôi tắt máy tính rồi lên giường ngủ.

Trần nhà màu trắng.

Không có đèn chùm pha lê.

Không có những hoa văn chạm trổ cầu kỳ.

Cũng không có bất kỳ món đồ trang trí dư thừa nào.

Đơn giản.

Sạch sẽ.

Giống hệt cuộc sống của tôi lúc này.

Tôi nhắm mắt lại.

Rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Tôi không nằm mơ.

Hoặc có.

Chỉ là khi tỉnh dậy đã quên mất.

Chương này đã bị khoá. Bạn vui lòng ấn vào Popup để mở khoá nội dung. Lỡ ấn x thì mọi người loading lại web là hiện popup.

Chương trước Chương sau