Tôi liếc nhìn màn hình, ánh mắt lập tức dừng lại ở tên người gửi.
Ủy ban Đấu thầu Công trình Kiến trúc Biểu tượng Quốc tế.
Tim tôi bất giác đập nhanh hơn một nhịp.
Tôi mở khóa bằng vân tay rồi nhấn vào email.
Chỉ vài dòng ngắn ngủi.
Thế nhưng các đầu ngón tay tôi lại khẽ run lên.
“Xin chúc mừng cô Thẩm Nghiên Thanh. Phương án thiết kế ‘Vân Giản’ của cô đã vượt qua vòng thẩm định cuối cùng và chính thức trở thành phương án trúng thầu của dự án kiến trúc biểu tượng quốc tế lần này. Hội đồng thẩm định nhất trí đánh giá thiết kế của cô đều đạt đến trình độ hàng đầu thế giới ở cả ba phương diện: tính thẩm mỹ, kết cấu và tính bền vững…”
Phía sau vẫn còn một đoạn rất dài.
Nhưng tôi không đọc tiếp nữa.
Bởi ánh mắt tôi đã bị ghim chặt vào dòng đầu tiên.
30 tỷ tệ.
Tổng vốn đầu tư của dự án này là 30 tỷ tệ.
Mà tôi…
Chính là tổng kiến trúc sư của dự án đó.
Tôi chậm rãi đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn Lục Tư Hành.
Anh ta vẫn ngồi đối diện, cúi đầu lật từng trang của bản thỏa thuận ly hôn để kiểm tra xem tôi có bỏ sót chữ ký ở đâu không.
Anh ta xem rất cẩn thận.
Đôi mày hơi nhíu lại.
Giống như đang rà soát một bản hợp đồng thương mại bình thường.
Anh ta đâu biết…
Chỉ trong một giây vừa rồi, giá trị của bản thỏa thuận ly hôn trong tay anh ta đã bị lá thư điện tử trong điện thoại tôi nghiền nát thành bụi.
Anh ta cũng không biết…
Suốt ba năm qua, anh ta dành thời gian lấy lòng Khương Niệm, chèn ép tôi, nhốt tôi trong cuộc hôn nhân này như một món đồ trang trí.
Còn tôi…
Lại dùng chính quãng thời gian mà anh ta luôn khinh thường, cho rằng tôi chỉ đang “làm mấy việc vô bổ”, để xây dựng nên một sự nghiệp mà cả đời này anh ta cũng không thể với tới.
Anh ta càng không biết…
Anh ta tưởng rằng đặt bút ký tên là đã có thể vứt bỏ tôi.
Nhưng kể từ hôm nay…
Người không còn xứng với tôi nữa…
Chính là anh ta.
“Lục Tư Hành.”
Tôi đứng dậy, cầm túi xách lên rồi mỉm cười với anh ta.
Anh ta ngẩng đầu, trong mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.
“Ánh trăng sáng của anh đã trở về.”
Tôi bình tĩnh nói.
“Còn tự do của tôi… cũng trở về rồi.”
“Thương vụ này… tính ra lời lắm.”
Tôi xoay người bước ra khỏi căn phòng.
Phía sau lập tức vang lên tiếng anh ta gọi lớn:
“Thẩm Nghiên Thanh!”
Tôi không quay đầu.
Không phải vì không muốn.
Mà là…
Không còn cần thiết nữa.
Hành lang rất dài.
Tấm thảm màu xám đậm trải kín lối đi, hai bên là những cánh cửa văn phòng đóng chặt.
Ánh nắng đầu thu xuyên qua ô cửa kính sát đất, hắt xuống nền nhà thành từng vệt sáng loang loáng.
Tôi bước xuyên qua những vệt nắng ấy.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
Mỗi bước chân đều vô cùng vững vàng.
Khoảnh khắc bước ra khỏi tòa nhà tập đoàn Lục thị, cơn gió đầu thu lập tức ùa tới.
Mang theo cái hanh khô và se lạnh đặc trưng của thành phố này.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh xám phía trên.
Rồi hít một hơi thật sâu.
Trong không khí…
Không còn mùi nước hoa quen thuộc của nhà họ Lục.
Không còn những lời cay nghiệt của mẹ Lục.
Cũng không còn cái bóng của Khương Niệm.
Chỉ còn lại gió.
Và chính tôi.
Đột nhiên tôi bật cười.
Không phải cười chua chát.
Cũng không phải cười lạnh.
Mà là thật sự thấy buồn cười.
Ba năm trước, ngày tôi gả vào nhà họ Lục, mẹ tôi nắm chặt tay tôi, hai mắt đỏ hoe.
Bà nói:
“Nghiên Thanh, nếu ở đó phải chịu ấm ức thì cứ về nhà.”
Khi ấy tôi cười đáp:
“Mẹ yên tâm, anh ấy sẽ đối xử tốt với con.”
Lúc đó…
Tôi thật lòng tin rằng anh ta sẽ đối xử tốt với tôi.
Nhưng ba năm sau.
Tôi cầm theo bản thỏa thuận ly hôn đã ký, xách một chiếc túi nhỏ đứng trước cửa tòa nhà Lục thị.
Trên người chỉ còn một tấm thẻ xe buýt vẫn còn hạn sử dụng…
Và lá thư thông báo trúng thầu.
Tưởng như…
Tôi chẳng còn gì cả.
Nhưng lại cảm thấy…
Mình đã có tất cả.
Điện thoại lại rung lên.
Là tin nhắn của trợ lý Tiểu Chu.
“Tổng giám đốc Thẩm, chúc mừng chị trúng thầu! Bên truyền thông đã sắp xếp xong. Mười giờ sáng mai sẽ tổ chức họp báo, thời gian như vậy có phù hợp với chị không?”
Tôi chỉ trả lời hai chữ.
“Được.”
Sau đó, tôi mở ứng dụng gọi xe.
Điểm đến…
Là căn hộ mới của tôi.
Căn hộ đó là nơi tôi lặng lẽ thuê từ tháng trước, Lục Tư Hành hoàn toàn không hề hay biết. Anh ta càng không biết rằng trong ba năm qua, tôi đã đăng ký thành lập công ty thiết kế của riêng mình, dẫn dắt một đội ngũ bảy người và hoàn thành bốn dự án thương mại với tổng doanh thu vượt 80 triệu tệ.
Anh ta chẳng biết gì cả, bởi vì từ trước đến nay anh ta chưa từng muốn biết.
Trong mắt anh ta, Thẩm Nghiên Thanh chỉ là một người phụ nữ bình thường may mắn gả vào hào môn. Mỗi ngày, việc của tôi chỉ là ở nhà chờ anh ta về, nấu cơm cho anh ta, rồi cùng anh ta xuất hiện trong các buổi tiệc xã giao như một món đồ trang trí đẹp mắt.
Anh ta chưa từng hỏi tôi học chuyên ngành gì ở đại học, chưa từng hỏi đồ án tốt nghiệp của tôi từng đoạt giải thưởng nào, càng chưa từng hỏi vì sao tôi lại từ bỏ cơ hội làm việc ở nước ngoài. Bởi vì anh ta không quan tâm. Với một người phụ nữ mà mình không yêu, cô ấy làm gì cũng chẳng hề quan trọng.
Nhưng anh ta có còn nhớ không? Năm đó, khi theo đuổi tôi, tôi từng nói với anh ta một câu.
“Lục Tư Hành, em không phải kiểu phụ nữ sẽ đứng mãi một chỗ để chờ anh. Nếu một ngày nào đó anh không cần em nữa, em sẽ đi xa hơn rất nhiều so với những gì anh có thể tưởng tượng.”
Lúc ấy, anh ta mỉm cười ôm lấy tôi rồi nói:
“Sẽ không có ngày đó đâu.”
Thế nhưng, mỗi khi một người đàn ông nói rằng “Sẽ không có ngày đó”, thì thường ngày ấy đã chẳng còn xa nữa.
Chiếc taxi dừng trước mặt tôi. Tôi mở cửa xe, ngồi vào ghế sau rồi đọc địa chỉ cần đến.
Tài xế là một người đàn ông trung niên. Ông nhìn tôi qua gương chiếu hậu, có lẽ cảm thấy hơi kỳ lạ khi một người phụ nữ ăn mặc sang trọng bước ra từ tòa nhà Lục thị nhưng lại gọi taxi thay vì có xe riêng đưa đón.
Tôi không giải thích.
Chiếc xe chậm rãi hòa vào dòng xe trên đường lớn. Tôi tựa đầu vào cửa kính, lặng lẽ nhìn thành phố bên ngoài dần lùi về phía sau. Những tòa nhà cao tầng, những dòng xe tấp nập và cả những con người vội vã đều đang lùi lại, chỉ có tôi là vẫn không ngừng bước về phía trước.
Không biết xe đã chạy bao lâu thì điện thoại lại rung lên. Lần này là một số máy lạ. Tôi do dự vài giây rồi vẫn nhấn nút nghe.
“Chị Nghiên Thanh.”