Sáng hôm sau, ánh nắng len qua khe rèm cửa, vẽ lên sàn nhà một vệt sáng màu vàng mảnh như sợi chỉ.
Tôi nhìn vệt nắng ấy vài giây mới chợt nhận ra…
Mình đã không còn ở nhà họ Lục nữa.
Không cần dậy sớm để chào hỏi mẹ Lục.
Không cần chuẩn bị bữa sáng cho Lục Tư Hành.
Cũng không cần ngồi trên bàn ăn nghe mẹ Lục dùng những lời nói bóng gió để chì chiết mình.
Không cần…
Bất cứ điều gì nữa.
Tôi xoay người, vùi mặt vào gối rồi bật cười.
Cảm giác ấy giống như cuối cùng cũng cởi bỏ được bộ áo giáp đã mặc suốt ba năm.
Bộ áo giáp ấy quá nặng.
Nặng đến mức khiến tôi không sao thở nổi.
Thế nhưng tôi vẫn luôn mặc nó.
Bởi tôi từng cho rằng…
Đó là trách nhiệm của mình.
Đến hôm nay tôi mới hiểu.
Đó chưa bao giờ là áo giáp.
Mà là…
Một chiếc gông xiềng.
Tôi chậm rãi rời giường.
Chậm rãi đánh răng rửa mặt.
Lại chậm rãi tự chuẩn bị cho mình một bữa sáng.
Hai lát bánh mì nướng.
Một quả trứng ốp la.
Một ly cà phê đen.
Đơn giản.
Nhưng ăn rất ngon miệng.
Ăn được một nửa, điện thoại bỗng reo lên.
Là mẹ Lục gọi tới.
Tôi do dự vài giây rồi vẫn bắt máy.
“Thẩm Nghiên Thanh.”
Giọng bà ta vẫn sắc lạnh như mọi khi, chói tai chẳng khác nào móng tay cào lên mặt kính.
“Tối qua cô đi đâu? Sao không về nhà?”
Về nhà.
Hai chữ ấy phát ra từ miệng bà ta…
Thật nực cười.
“Bà Lục.”
Tôi bình tĩnh đáp.
“Tôi và con trai bà đã ký thỏa thuận ly hôn rồi. Nơi đó không còn là nhà của tôi nữa.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
Ngay sau đó là một tràng trách móc dồn dập.
“Cô đúng là đồ vô lương tâm! Nhà họ Lục chúng tôi nuôi cô suốt ba năm, vậy mà giờ nói đi là đi? Thỏa thuận đúng là đã ký, nhưng thủ tục vẫn chưa hoàn tất. Bây giờ cô vẫn là con dâu nhà họ Lục! Tối qua Tư Hành về không thấy cô, cô có biết nó lo lắng đến mức nào không?”
Lo lắng?
Tôi suýt bật cười thành tiếng.
Anh ta thật sự lo cho tôi…
Hay đang lo tôi đã mang theo thứ gì đó vốn không nên mang đi?
“Bà Lục.”
Tôi đặt tách cà phê xuống, giọng điệu vẫn bình tĩnh như cũ.
“Con trai bà không phải lo cho tôi, mà là lo trong tay tôi đang nắm giữ điểm yếu của nhà họ Lục. Bà cứ nói với anh ta rằng tôi không mang theo bất cứ thứ gì, cũng sẽ không hé nửa lời với bất kỳ ai.”
“Cô…”
“Tôi còn có một chuyện muốn nói.”
Tôi cắt ngang lời bà ta.
“Căn hộ ở ngoại ô, tôi không cần. Chiếc xe đó, tôi cũng không cần. Cả khoản tiền trong thỏa thuận, tôi sẽ trả lại nguyên vẹn.”
“Cô có ý gì?”
“Ý tôi rất đơn giản.” Tôi bình thản đáp. “Thẩm Nghiên Thanh tôi không lấy của nhà họ Lục các người một đồng nào.”
Nói xong, tôi cúp máy rồi tiếp tục ăn bữa sáng.
Hai lát bánh mì đã nguội, nhưng ly cà phê vẫn còn nóng. Tôi nhấp một ngụm, vị đắng nhanh chóng lan khắp đầu lưỡi, rồi chậm rãi nhường chỗ cho vị ngọt nơi hậu vị.
Cà phê là như vậy.
Cuộc sống… cũng là như vậy.
Đôi khi, lúc đắng nhất cũng chính là lúc vị ngọt sắp sửa bắt đầu.
Mười giờ sáng là buổi họp báo công bố kết quả.
Tôi mặc một bộ vest màu đen, bên trong là áo sơ mi trắng. Mái tóc được búi gọn sau gáy, lớp trang điểm nhẹ nhàng nhưng tinh tế.
Đứng trước gương ngắm nhìn chính mình, tôi bỗng thấy có chút xa lạ.
Ba năm sống ở nhà họ Lục, phong cách ăn mặc của tôi luôn bị kiểm soát nghiêm ngặt. Mẹ Lục nói: “Con dâu nhà họ Lục không được ăn mặc quá phô trương.”
Vì thế, tủ quần áo của tôi chỉ toàn những chiếc váy màu trung tính, kiểu dáng kín đáo, gam màu trầm tối.
Bà ta đâu biết…
Thời còn học đại học, tôi từng là người nổi tiếng nhất khoa vì biết ăn mặc.
Những chiếc váy xinh đẹp.
Những đôi giày cao gót.
Những thỏi son màu rực rỡ.
Tất cả đều bị chính tay tôi khóa vào một chiếc vali.
Khóa suốt ba năm.
Hôm nay…
Tôi mở chiếc vali ấy ra.
Vest đen.
Sơ mi trắng.
Giày cao gót màu nude.
Đơn giản.
Nhưng gọn gàng và sắc sảo.
Đó mới là dáng vẻ mà một nhà thiết kế nên có.
Buổi họp báo được tổ chức trong phòng tiệc của một khách sạn năm sao. Hàng chục cơ quan truyền thông đã có mặt từ sớm, máy quay và máy ảnh đồng loạt hướng về sân khấu.
Khi tôi bước vào, nhân viên lễ tân thoáng sững người, có lẽ không ngờ tổng kiến trúc sư của dự án lớn như vậy lại còn trẻ, hơn nữa còn là một phụ nữ.
“Cô Thẩm, mời cô sang bên này.”
Nhân viên dẫn tôi đến hàng ghế đầu.
Vừa ngồi xuống, tôi lập tức cảm nhận được có người đang nhìn mình.
Tôi ngẩng đầu lên.
Bốn mắt chạm nhau.
Là Lục Tư Hành.
Anh ta ngồi ở hàng ghế thứ ba, bên cạnh là vài lãnh đạo cấp cao của Tập đoàn Bất động sản Lục thị. Hôm nay anh ta mặc một bộ vest xanh đậm, mái tóc được chải chuốt cẩn thận, trông giống như vừa vội vã rời khỏi một cuộc họp quan trọng.
Anh ta nhìn tôi, hàng mày khẽ nhíu lại, ánh mắt tràn ngập vẻ khó hiểu.
Chương 5- ấn để đọc tiếp : https://chillmoingay.com/anh-trang-cua-anh-tro-ve-tu-do-cua-toi-cung-vay/chuong-5