Trước khi gả vào phủ họ Lục, ta đã sống cảnh góa chồng suốt nhiều năm.
Người ta đều nói ta lớn tuổi hơn Lục Hành, chẳng xứng làm thê tử của chàng.
Ngay từ ngày đầu bước chân qua cửa, mẹ chồng đã nhìn ta không vừa mắt.
Bà bắt ta mỗi sáng đến chính viện học phép tắc, từ cách đi đứng, cúi đầu đến từng lời ăn tiếng nói.
Nhìn bộ váy màu son ta mặc, bà lạnh lùng quát:
“Đã là phụ nhân còn ăn diện rực rỡ thế kia, định làm trò cho ai ngắm?”
Ta mấy hôm liền mất ngủ, sắc mặt nhợt nhạt, chỉ thuận miệng đáp:
“Dĩ nhiên là để phu quân của con thích.”
Lời vừa dứt, cả căn phòng im phăng phắc.
Mẹ chồng giận đến tái mặt, lập tức sai nha hoàn tiến lên tát ta.
Đúng lúc ấy, Lục Hành chạy vào.
Chàng chắn trước mặt ta, vừa nhận lỗi thay, vừa nhẹ lời khuyên giải mẫu thân.
Một bên là mẹ ruột.
Một bên là người chàng cưới về.
Ngày này qua tháng khác, Lục Hành luôn đứng giữa dàn xếp, chẳng thể thiên vị ai.
Lâu dần, tâm bệnh chồng chất, sức khỏe của chàng ngày một suy kiệt.
Đến khi nằm trên giường bệnh không còn gượng dậy nổi, Lục Hành nắm tay ta, chủ động đưa ra thư hòa ly.
Chàng khẽ cười, ánh mắt đầy áy náy.
“Để nàng tiếp tục chịu khổ vì ta thì không đáng.”
Ngừng rất lâu, chàng mới thở dài.
“Có lẽ… nếu năm ấy ta nghe theo ý mẫu thân, cưới người bà chọn thì mọi chuyện đã khác.”
…
Khi mở mắt lần nữa, ta quay về đúng ngày phủ họ Lục sai người mang sính lễ tới.
Trong hòm lễ đặt một phong thư.
Chỉ nhìn nét bút quen thuộc, ta đã biết đó là của Lục Hành.
Ta im lặng cầm lên, nhìn thật lâu.
Cuối cùng đưa ngọn nến lại gần.
Tờ giấy nhanh chóng hóa thành tro bụi.
Kiếp này…
Ta không định bước chân vào phủ họ Lục nữa.
Thiên hạ rộng lớn như vậy, thiếu gì người đáng để ta chọn.
Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên viết đánh giá.