Vì tên chủ tài khoản là tôi, nhưng chiếc thẻ luôn nằm trong ngăn kéo bàn làm việc của Hạ Lang, tôi vẫn đinh ninh đó là thẻ tiết kiệm dự phòng của anh.
Tôi cầm cuốn sổ tiết kiệm, đứng giữa sảnh ngân hàng mà nhũn cả chân.
Thử tính nhẩm xem.
3 năm, 6 lần chuyển.
Cộng lại đã hơn 2 triệu tệ.
Cộng thêm căn nhà 4,2 triệu.
Cộng thêm 8 vạn hôm qua.
Tổng tài sản đứng tên tôi…
Ngót nghét 7 triệu tệ (hơn 24 tỷ VNĐ).
Tôi, một đứa luôn ảo tưởng rằng mình và chồng đang gánh món nợ trả góp 6.000 tệ/tháng, tiền tiết kiệm chỉ có vỏn vẹn 8 vạn, một nhân viên văn phòng bình thường.
Thực ra lại là một…
“Chào chị, xin hỏi chị có cần giao dịch gì thêm không ạ?”
Giọng cô nhân viên ngân hàng kéo tôi về thực tại.
Tôi nhét cuốn sổ vào túi xách: “Không cần đâu, cảm ơn cô.”
Lúc bước ra khỏi cửa ngân hàng, ánh nắng chói chang đến nhức mắt.
Tôi nheo mắt lại, rút điện thoại nhắn tin cho Hạ Lang.
“Cái thẻ trong ngăn kéo bàn làm việc của anh, đưa cho em lúc nào vậy?”
Anh rep trong một nốt nhạc:
“Mẹ bảo anh đưa cho em lúc mới cưới, nói là để em làm quỹ đen.”
“Thế sao anh không nói với em?”
“… Em có hỏi đâu.”
“Hạ Lang.”
“Ơi.”
“Có phải anh nghĩ em không bao giờ lục ngăn kéo của anh nên dễ lừa lắm đúng không?”
“Không phải, anh chỉ nghĩ nhỡ đâu một ngày em tự phát hiện ra sẽ… thấy bất ngờ kinh hỉ.”
Tôi nhìn chằm chằm 4 chữ “bất ngờ kinh hỉ”.
Nghiến răng kèn kẹt.
Được.
Bất ngờ kinh hỉ.
Tôi đúng là kinh hỉ quá chừng.
Kinh hỉ đến mức suýt thì tăng thông khí mà ngất ở sảnh ngân hàng.
Trưa về đến nhà, tôi ngồi một mình ở phòng khách, tiêu hóa mọi chuyện mất tròn một tiếng đồng hồ.
Ánh nắng ngoài cửa sổ di chuyển từ Đông sang Tây, trong đầu tôi ghép nối lại toàn bộ những tiểu tiết trong suốt 3 năm qua.
Mỗi lần mẹ chồng đến nhà chúng tôi —
Trong túi bà luôn mang theo một cái tay nải bằng vải, bên trong đựng những loại bánh ngọt bà tự làm, đặt vào bếp là bà đi luôn, không nói dư một lời.
Tôi từng nghĩ đó là làm cho có lệ.
Bây giờ nghĩ lại — trong tủ lạnh chưa bao giờ thiếu bánh hoa quế và bánh đậu xanh bà làm, mỗi tuần một lần, mưa gió bão táp cũng không đổi.
Mỗi lần chuẩn bị về, bà thường đứng ở cửa một lúc, ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Tôi từng nghĩ bà đang muốn soi mói bắt bẻ tôi điều gì.
Bây giờ nghĩ lại — chắc bà muốn nói gì đó, nhưng lại không biết mở lời ra sao.
Tôi dựa lưng vào sofa, mũi lại cay cay.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn WeChat của mẹ chồng — cái nick mà bà đã kết bạn với tôi.
Bình thường chẳng bao giờ bà chủ động nhắn tin cho tôi.
Nhưng hôm nay —
“Tế Tế, thứ Bảy về ăn cơm, muốn ăn món gì thì bảo mẹ nhé.”
Nhìn dòng tin nhắn đó, cổ họng tôi nghẹn đắng.
Gõ phím trả lời: “Mẹ ơi, ăn gì cũng được ạ, món mẹ nấu món nào con cũng thích.”
Gửi đi xong, dòng chữ “Đối phương đang nhập…” nhấp nháy rất lâu.
Cuối cùng bà gửi tới một chữ:
“Được. Vậy mẹ sẽ làm thêm vài món.”
Rất ngắn gọn.
Nhưng tôi nhìn chữ “Được” ấy rất lâu.
Đột nhiên tôi nhận ra, sự lạnh nhạt mà tôi cảm nhận suốt ba năm qua, có lẽ đều là ảo giác.
Là do tôi quá nhạy cảm, đem sự vụng về không giỏi giao tiếp của bà hiểu lầm thành sự thờ ơ.
Ngoài cửa có tiếng chìa khóa lạch cạch.
Hạ Lang về, tay xách theo một túi hoa quả.
“Hôm nay anh tan ca sớm à?”
“Anh xin sếp nghỉ nửa buổi.” Anh đặt trái cây lên bàn, dè dặt quan sát sắc mặt tôi, “… Vẫn còn giận hả?”
“Em bảo không giận rồi mà.”
“Thế sao viền mắt lại đỏ ửng thế kia?”
“Dị ứng.”
Anh không bóc trần tôi, đi tới ngồi xuống bên cạnh.
“Ngày mai sinh nhật mẹ vợ, cái món quà của anh — em tính đưa kiểu gì chưa?”
“Cứ đưa bình thường thôi.”
“Nhưng bà chị dâu của em—”
“Kệ chị ta.” Tôi quay sang nhìn anh, “Đồ mẹ chồng em tặng em, em đem tặng cho mẹ ruột em, thiên kinh địa nghĩa.”
Anh khựng lại một chút, rồi bật cười.
“Được. Nghe em hết.”
“Còn nữa—”
“Hửm?”
“Ngày mai anh mặc đồ tử tế chút cho em.”
“… Bình thường trông anh không đẹp trai à?”
“Cái áo polo phai màu của anh vứt đi được chưa?”
“Đó là bản giới hạn đấy—”
“Bản giới hạn giá 99 tệ.”
Anh rụt cổ lại: “Được rồi, anh mặc cái áo em mua.”
Tôi không nói thêm gì nữa.
Ngày mai.
Thúy Mãn Lâu.
Cái câu “gia cảnh nhà chồng em như vậy” của Lệ Phương vẫn còn ong ong trong tai tôi.
Tôi không vội.
Nhưng có một số chuyện, đến lúc phải cho chị ta biết rồi.
—
4
Thúy Mãn Lâu, phòng bao riêng.
Lệ Phương diện một chiếc váy liền màu đỏ rực, trên cổ lủng lẳng sợi dây chuyền vàng, vừa vào cửa đã bắt đầu chỉ đạo sắp xếp chỗ ngồi.
“Mẹ ngồi đây nhé, bố sang bên kia — Tế Tế, hai vợ chồng em ngồi góc đằng kia nha.”
Vị trí chị ta sắp xếp tình cờ lại là chỗ sát cửa ra vào nhất.
Tôi không nói gì, kéo Hạ Lang ngồi xuống.
Hôm nay anh mặc một chiếc sơ mi xám đậm, tay áo xắn lên đến cẳng tay, trông gọn gàng và chững chạc hơn hẳn.
Lệ Phương liếc nhìn một cái, cười cợt bảo: “Ây da, nay Hạ Lang ăn mặc bảnh bao thế, mua đồ mới hả em?”
“Vâng.”
“Hiệu gì thế?”
“Em không biết, vợ em mua.”
Lệ Phương không gặng hỏi thêm, quay sang gọi phục vụ lên trà.
Mẹ tôi ngồi vị trí ghế chính, hôm nay bà mặc một chiếc sườn xám mới tinh, thần sắc rất rạng rỡ. Anh trai tôi Khương Húc ngồi cạnh rót trà cho bà, Lệ Phương thì sáp lại cười ân cần.
“Mẹ ơi, tiệc thọ hôm nay, món ăn con gọi sẵn hết rồi. Cá quế chua ngọt, thịt viên chiên trứng cua, Phật nhảy tường — bảo đảm mẹ sẽ ưng ý.”
Mẹ tôi cười gật đầu: “Tốn kém quá.”
“Có gì mà tốn kém đâu mẹ!” Lệ Phương xua tay, “À đúng rồi mẹ, quà của con và anh Húc tặng mẹ xem trước nhé.”
Chị ta lấy từ trong túi xách ra một chiếc hộp trang sức, mở “tách” một cái.
Một sợi dây chuyền vàng.
Cũng khá to, mặt dây chuyền là một chiếc khóa vàng nhỏ.
Chương 5- ấn để đọc tiếp : https://chillmoingay.com/toi-tuong-me-chong-ghet-minh-cho-den-khi-nhin-thay-tin-nhan-do/chuong-5