“Tối qua á?”
Chàng nghiêng đầu suy nghĩ.
“Tối qua ta bị sốt, nương tử đút thuốc cho ta, sau đó chúng ta hôn hôn, rồi ta ngủ thiếp đi.”
Chàng vừa nói vừa rúc vào ngực ta, giọng mềm xèo.
“Nương tử, còn muốn hôn hôn nữa.”
“… Ngài dậy trước đã.”
“Không muốn.”
Chàng cự tuyệt cực kỳ dứt khoát, hai tay chống bên hông ta, nhốt ta vào giữa người chàng và ván giường, ánh mắt rực lửa dán chặt vào người ta.
“Nương tử, tối qua nàng đâu có đàng hoàng hôn ta. Hiện giờ bệnh ta khỏi rồi, nàng phải đền cho ta đi.”
“Chẳng phải ngài nói hôn một cái là khỏi bệnh sao? Tối qua hôn nhiều cái như vậy, sớm đã khỏi rồi chứ.”
“Chưa khỏi.” Chàng hùng hồn nói, “Lại tái phát rồi.”
Nói xong cũng không đợi ta phản bác, chàng trực tiếp cúi đầu hôn xuống.
Nụ hôn này khác với sự dè dặt và dịu dàng tối hôm qua, mang theo một khao khát sâu thẳm cùng với tính chiếm hữu mạnh mẽ.
Tựa hồ muốn nuốt trọn ta vào lòng.
Bên tai, tiếng thở của Tiêu Diễn ngày càng nặng nề.
Vạt áo của ta tuột khỏi đầu vai, đầu ngón tay mang theo nhiệt độ nóng hổi của Tiêu Diễn men theo xương quai xanh trượt dài xuống.
“Tiêu Diễn…” Ta nắm lấy bàn tay đang làm loạn của chàng, giọng nói run rẩy, “Ngài khoan đã…”
“Không khoan.”
Chàng cúi đầu hôn lên cổ ta, giọng líu nhíu.
“Ta đợi rất nhiều ngày rồi… Nương tử, ta bức bối quá…”
Cơ thể chàng dán sát vào ta, ta có thể cảm nhận rõ ràng nơi nào đó cứng rắn và nóng rực.
Ta nghiêng đầu né tránh nụ hôn của chàng, vừa thở hổn hển vừa cố bình ổn lại nhịp thở,
“Tiêu Diễn, ngài giả vờ đủ chưa?”
13
Người đang đè bên trên ta bỗng cứng đờ.
Không gian đột ngột tĩnh lặng.
Rất lâu sau, chàng mới từ từ ngẩng đầu lên.
Trong đôi mắt ấy, dục vọng vẫn chưa hoàn toàn phai đi, nhưng vẻ mơ hồ và ngây thơ kia đã tan biến rồi.
“… Nàng phát hiện từ khi nào?” Tiêu Diễn lên tiếng, giọng nói hơi khàn.
“Vừa xong.”
Ta thản nhiên nói: “Tiêu Diễn khi mất trí nhớ sẽ không hôn ta như vậy.”
Chàng im lặng một lúc, sau đó khẽ thở dài, xoay người tuột khỏi người ta, nằm ngửa ngay bên cạnh, nhìn chằm chằm nóc màn.
“Tại sao lại giả vờ?” Ta hỏi.
Chàng không lập tức trả lời.
Đợi một lúc thật lâu, chàng mới mở miệng, thanh âm cực kỳ nhỏ.
“Bởi vì ta không biết… ngoài cách này ra, còn có thể dùng cách nào để được ở lại bên nàng.”
Ta quay sang nhìn chàng.
Chàng vẫn nhìn trân trân lên đỉnh màn, quai hàm bạnh chặt.
“Ngày ta khôi phục trí nhớ, phụ hoàng và mẫu hậu nói với ta nàng đã đi rồi.
Họ nói đây là giao kèo từ trước, nàng hoàn thành nhiệm vụ, nhận thù lao rồi rời đi.”
Giọng chàng rất bình tĩnh.
“Ta nghĩ cũng tốt, vốn dĩ đây đã là một vở kịch rồi.”
“Nhưng ta không thể kìm nén được.” Chàng nhắm mắt lại.
“Ta ngồi trong thư phòng, trong đầu toàn là hình bóng nàng.
Nhìn thấy tấu chương, sẽ nhớ đến dáng vẻ nàng ngồi bên cạnh ta giã thuốc.
Ngửi thấy hương trà, sẽ nhớ đến mùi trần bì nàng phơi.
Ta không ngủ được, cứ nhắm mắt lại là thấy nàng.”
“Ta phái Triệu Tranh đi điều tra tung tích của nàng.
Hắn tra ra rồi, nói nàng đang ở một trấn nhỏ vùng Giang Nam.
Ta tự nhủ với bản thân, ta chỉ đi xem thử nàng đã an cư tốt hay chưa thôi.
Nhưng lúc đến đầu trấn, ta lại không dám bước vào.”
Chàng cười khổ một tiếng.
“Ta sợ, sợ nàng đã sớm rũ bỏ.
Sợ nàng nhìn thấy ta, sẽ chỉ quy củ gọi một tiếng điện hạ.
Sợ trong mắt nàng không còn vương lại chút hơi ấm của những ngày tháng ấy nữa.”
“Cái ngày tình cờ gặp lại nàng, ta nhìn thấy nàng ngồi xổm trước một gian hàng nhỏ lựa con dế mèn tết bằng cỏ, ánh nắng chiếu lên mặt nàng, nàng cười thật là vui vẻ.”
Chàng ngừng lại, “Giây phút ấy ta hận bản thân tại sao lại khôi phục ký ức làm gì cơ chứ.”
“Cho nên ngày hôm qua khi phát hiện mình lại bị mất trí nhớ, trong lòng ta thực ra rất vui vẻ, bởi vì ta lại có lý do để ăn vạ ở cạnh nàng rồi.
Chỉ là không ngờ lần mất trí nhớ này lại ngắn ngủi đến vậy, ngắn đến mức ta không kịp nghĩ ra cớ nào khác để ở lại.”
Chàng quay sang nhìn ta, viền mắt hơi phiếm hồng: “Mục Trăn Trăn, có phải ta rất đê tiện không?”
Ta nhìn đôi mắt đỏ ửng của chàng, sợi dây cung căng chặt suốt bấy lâu trong lòng ta, bỗng nhiên chùng xuống.
“Đúng là có hơi đê tiện.”
Ánh mắt chàng sầm lại.
“Nhưng mà,” ta ngừng một lát, “Đê tiện nhưng cũng đáng yêu đấy.”
Chàng thẫn thờ nhìn ta, há miệng, tựa như muốn nói gì đó.
Cuối cùng lại chỉ đỏ tai ngoảnh đầu đi.
“Thế…” Chàng buồn bực nói, “Bây giờ nàng biết rồi đó, ta không phải vì sinh bệnh mới thích nàng. Ta rất tỉnh táo, là tự tâm tự nguyện, từ đầu đến cuối đều biết mình đang làm gì.”
“Vậy thì sao?”
“Vậy nên ——”
Chàng quay lại, vành tai đỏ lựng như rỉ máu, nhưng vẫn căng da đầu mở miệng.
“Nếu người nàng thích là ta của lúc mất trí nhớ…
Vậy thì sau này ta cũng có thể làm như vậy…
Chỉ cần nàng thích, ta đều có thể làm.”
Ta nhịn cười, cố tình trêu chọc chàng: “Làm như vậy là làm sao cơ?”
Chàng hơi sững sờ: “Thì… thì là như vậy đó…”
“Là làm sao cơ? Điện hạ không nói cho rõ ràng, làm sao ta biết được?”
Chàng nhìn ý cười lém lỉnh dưới đáy mắt ta, rốt cuộc cũng nhận ra ta đang trêu chàng.
Chàng cắn môi, đột nhiên lật người một cái, lần nữa đè ta xuống dưới, cúi đầu chặn lấy môi ta.
“Như vầy, ta nói là như vầy, đã vừa lòng chưa?”
Ta nhìn đuôi mắt cùng lỗ tai đỏ bừng của chàng, không nhịn được bật cười, giơ tay vòng qua cổ chàng.
“Cũng được, tạm hài lòng đi.”
“Vậy thử lại lần nữa.”
“Ưm ——”
14
Về sau, ta mất một tháng trời để chữa khỏi hoàn toàn chứng mất trí nhớ gián đoạn của Tiêu Diễn.
Lần châm kim cuối cùng kết thúc, chàng nhắm mắt ngồi trước cửa sổ.
Ánh nắng rơi trên mặt chàng, hàng mi dài đổ xuống hai khoảng bóng râm nhỏ xíu trên mí mắt.
Ta rút kim cất đi, chàng chậm rãi mở mắt, ánh mắt thanh minh mà tĩnh lặng.
“Nhớ lại hết rồi chứ?” Ta hỏi.
Chàng gật đầu, sau đó nhấc mắt nhìn ta, thần sắc có chút phức tạp.
“Thật ra… cái ngày ta hôn mê, ta đi tìm Thẩm Thanh Y không phải để cầu thân nàng ta.
Mà là muốn nói cho nàng ta biết, ta đã có người trong lòng, không thể cưới nàng ta.”
Ta ngây người: “Cho nên ngài hôn mê không phải vì bị nàng ta từ chối hôn sự?”
“Không phải.” Chàng gượng gạo nhếch mép.
“Chỉ là không ngờ bệnh não đột nhiên tái phát, hôn mê bất tỉnh, sau đó chẳng biết làm sao lại bị đồn đại thành ta cầu hôn không thành nên bị cự tuyệt.”
Ta cố nén khóe môi đang vểnh lên, vỗ vỗ vai Tiêu Diễn.
“Không sao, chuyện đều đã qua rồi.”
“Còn một việc nữa, ta cũng nhớ ra rồi.”
“Chuyện gì?”
“Lần đầu tiên ta gặp nàng, không phải ở Đông Cung.” Chàng nói.
“Là lễ hội hoa đăng tết Nguyên Tiêu một năm trước.
Nàng trên đường mở phòng khám từ thiện, có một người ăn mày ngất xỉu, nàng không nói hai lời đã ngồi thụp xuống châm kim cho hắn.”
Chàng nhìn ta, khóe miệng nhếch lên một đường cung cực nhạt.
“Lúc đó ta đứng ở trà lâu phía đối diện, đã đứng nhìn nàng rất lâu.
Sau đó ta sai người đi tra lai lịch của nàng, biết được nàng tên là Mục Trăn Trăn, giang hồ gọi là ‘Quỷ y’.
Vốn dĩ ta muốn tìm cơ hội quen biết nàng, nhưng mãi không kiếm được thời cơ thích hợp.”
“Mãi sau này, ta bị hôn mê, nàng được mời vào Đông Cung…”
Chàng cúi đầu, đặt một nụ hôn khẽ khàng lên trán ta.
“Ông trời đối đãi với ta không bạc chút nào.”
“Cho nên,” ta mở miệng, “Phản ứng của Hoàng thượng và Hoàng hậu lúc ban đầu như vậy là do cũng biết…”
“Ừm, mẫu hậu phát hiện ra bức họa ta lén vẽ nàng ở trong thư phòng.”
Lỗ tai chàng lại đỏ bừng.
“Người hỏi ta vẽ ai, ta không nói, nhưng có lẽ mẫu hậu đã đoán ra rồi.”
Thảo nào.
Hèn gì lần đầu tiên gặp mặt, Hoàng hậu đã không do dự đeo vòng tay vào cổ tay ta, Hoàng thượng cũng không nói hai lời liền ban hôn.
15
Một tháng sau, ta và Tiêu Diễn trở về kinh thành.
Cái ngày bước vào Đông Cung, ánh nắng bên ngoài cửa sổ vừa đẹp, cây lựu trĩu trịt những quả lựu đỏ au.
Xa xa truyền đến tiếng cung nhân nói cười rầm rì, gió thổi qua chuông gió dưới hiên, vang lên tiếng đinh đang trong trẻo.
Chàng nắm lấy tay ta, mười ngón đan cài.
“Mục Trăn Trăn.”
“Hửm?”
“Cảm ơn nàng.”
“Cảm ơn ta chuyện gì?”
Chàng cúi xuống, hôn lên mu bàn tay ta, giọng nói rất nhẹ nhưng lại vô cùng trịnh trọng.
“Cảm ơn nàng ngày hôm đó, đã bước vào Đông Cung.”
Ta ngắm nhìn mày mắt rũ xuống của chàng, cong khóe môi.
“Không có chi, nhớ thanh toán tiền khám bệnh đó.”
Chàng ngẩng đầu, bật cười.
Đôi mắt tựa lưu ly đó, đong đầy những tia sáng vỡ vụn.
“Cả con người ta đều là của nàng rồi, còn chưa đủ trả tiền khám sao?”
“… Tạm đủ đi.”
“Vậy lại làm thêm một lần nữa.”
“Ưm —— Tiêu Diễn! Giữa ban ngày ban mặt!”
“Ban ngày thì sao? Ban ngày nhìn mới rõ.”
Ngoài cửa sổ, hoa lựu rơi vừa vặn xuống bệ cửa, đỏ rực như một ngọn lửa nhỏ.
Sau này của sau này, Thái tử điện hạ không bao giờ bị “mất trí nhớ” nữa.
Nhưng vào một vài thời khắc đặc biệt ——
Tỉ như chàng muốn lười biếng không thượng triều, muốn ăn cơm ta nấu, hay chỉ là muốn ta nhìn chàng thêm mấy lần.
Chàng sẽ xoa xoa thái dương, bày ra bộ dạng cực kỳ suy nhược.
“Nương tử, ta hình như lại có chút không khỏe…”
Ta đầu cũng không ngẩng: “Giả vờ, tiếp tục giả vờ đi.”
Chàng lập tức thả tay xuống, bước tới ôm ta từ phía sau, cằm gác lên vai ta, rầu rĩ thốt:
“… Sao lần nào nàng cũng nhìn thấu thế.”
“Vì ta là đại phu.”
“Thế đại phu có thể chữa bệnh cho ta một chút được không?”
“Bệnh gì?”
“Bệnh quá thích nàng.”
Ta buông thảo dược trong tay xuống, xoay người, nhìn đôi mắt lấp lánh của chàng, không nhịn được mỉm cười.
“Căn bệnh này, không cần chữa.”
Ý cười dưới đáy mắt chàng càng đậm, cúi đầu dán môi xuống.
Hoa lựu ngoài cửa sổ, lại nở rộ rồi.
Hoàn.