01
Trước khi bước chân vào hoàng cung, người trong giang hồ đã quen gọi ta bằng một cái tên.
Quỷ y.
Phàm là những chứng bệnh khó chữa, người khác bó tay thì sẽ tìm đến ta. Đặc biệt, ta rất có kinh nghiệm với những kẻ… đầu óc có vấn đề.
Bởi vậy, khi mang theo hòm thuốc tiến vào Đông cung, ta không hề nghĩ chuyến đi này sẽ khác những lần trước.
Vừa bước qua cửa, vô số ánh mắt của các thái y đã đồng loạt đổ dồn về phía ta. Ánh nhìn ấy chẳng khác nào đang tiễn biệt một người sắp bước lên pháp trường.
Ta thuận theo tầm mắt của họ nhìn về phía long sàng.
Thái tử Tiêu Diễn đang nằm bất động, gương mặt trắng nhợt vì bệnh, hai mắt khép hờ, hàng mi dài hắt xuống một vệt bóng mỏng dưới ánh nến.
Phải thừa nhận một điều, dung mạo của chàng quả thực xuất chúng.
Chỉ tiếc…
Lại nằm mãi như một người thực vật.
Trên đường đến đây, ta đã nghe kể rõ nguyên nhân. Chỉ vì bị thanh mai cự tuyệt hôn sự mà tức giận đến mức ngất đi, rồi không còn tỉnh lại.
Ta âm thầm tặc lưỡi.
Thể trạng này đúng là yếu đến mức khó tin.
Đặt hòm thuốc xuống, ta ngồi cạnh giường rồi đưa tay bắt mạch.
Mạch tượng rất đều.
Khí huyết cũng lưu thông bình thường.
Kiểm tra một lượt, ta không phát hiện thân thể có gì bất ổn.
Nếu vậy thì…
Lẽ nào vấn đề nằm ở đầu óc?
Nhưng sau khi cẩn thận xem xét thêm, ta lại nhanh chóng bác bỏ suy nghĩ ấy.
Đầu óc của chàng cũng chẳng có dấu hiệu gì khác thường.
Thế thì vì sao vẫn chưa chịu tỉnh?
Ta không nghĩ thêm nữa, chỉ lấy ngân châm ra, bình tĩnh hạ từng mũi xuống huyệt đạo trên đỉnh đầu.
Đến khi cây kim cuối cùng vừa yên vị, hàng mi của Tiêu Diễn khẽ động.
Ngay sau đó, đôi mắt vẫn luôn khép kín từ từ mở ra.
Lúc đầu, ánh nhìn của chàng còn mờ mịt, như bị một màn sương che phủ.
Nhưng chỉ trong chốc lát, ánh mắt ấy đã dừng hẳn trên người ta.
Rồi bừng sáng.
“Nương tử.”
Giọng nói còn hơi khàn vì vừa tỉnh dậy, nhưng niềm vui trong đó lại rõ ràng đến mức khiến người khác sởn gai ốc.
“Cuối cùng nàng cũng chịu cần ta rồi.”
Ta: ???
Đầu óc ta còn chưa kịp phản ứng thì bên cạnh đã vang lên một tiếng “bịch”.
Triệu Tranh, thị vệ thân cận của thái tử, quỳ sụp xuống trước mặt ta. Hai mắt hắn đỏ hoe, giọng gần như van nài.
“Mục thần y! Thân thể thái tử không chịu nổi kích động! Cầu xin người…”
Ta còn chưa kịp mở lời thì bàn tay đã bị người khác nắm lấy.
Hoàng hậu nhìn ta với ánh mắt đầy từ ái, rồi không nói hai lời, tháo ngay chiếc vòng phỉ thúy xanh mướt trên cổ tay mình, tự tay đeo sang tay ta.
“Đứa trẻ ngoan, ta biết con lương thiện mà. Sau này ta nhất định sẽ đối đãi với con như con gái ruột.”
“Không phải, nương nương, ta…”
Ta vừa cất tiếng đã bị một giọng nói uy nghi cắt ngang.
“Truyền ý chỉ của trẫm!”
Hoàng đế phất tay, không cho bất kỳ ai cơ hội xen vào.
“Mục thần y y thuật siêu phàm, có công lớn cứu thái tử, ban hôn cho thái tử, sắc phong làm thái tử phi, ngày mai đại hôn!”
Lời vừa dứt, ngoài cửa lập tức vang lên một tiếng kinh hô của nữ tử.
Theo phản xạ, ta nghiêng mắt nhìn sang.
Một cô nương mặc váy vàng ngỗng vừa chạy đến trước cửa điện, nhưng còn chưa kịp nói lấy một câu thì đã bị hai ma ma bịt miệng kéo đi.
Chỉ cần nghĩ một chút cũng đoán được thân phận của nàng.
Đó hẳn là vị thanh mai từng cự tuyệt hôn sự với thái tử.
Đích nữ phủ Thừa tướng.
Thẩm Thanh Y.
Ta cúi nhìn chiếc vòng phỉ thúy đang xanh biếc trên cổ tay mình, rồi lại ngẩng đầu nhìn Tiêu Diễn đang chăm chú nhìn ta với đôi mắt sáng lấp lánh.
Trong lòng chỉ còn lại một ý nghĩ.
Chuyện này…
Sai đến mức không thể sai hơn.
02
Chẳng bao lâu sau, ta lại được truyền đến Ngự thư phòng.
Hoàng đế ngồi trên long ỷ, hoàng hậu ở ngay bên cạnh. Cả hai đều đang mỉm cười nhìn ta.
Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, nụ cười ấy lại khiến sống lưng ta lạnh đi từng chút.
Hoàng hậu lên tiếng trước, giọng nói dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ.
“Mục thần y.”
“Con cũng thấy rồi đấy, tình trạng hiện giờ của Diễn nhi… không chịu nổi kích động.”
“Thái y nói, đây là tâm bệnh. Nếu lại chịu đả kích, e là…”
Ta bình tĩnh hỏi lại:
“E là gì?”
Hoàng hậu siết chặt khăn tay, hốc mắt dần đỏ lên.
“E là thật sự không tỉnh lại nữa.”
Bà nghẹn giọng, vẻ đau lòng không hề che giấu.
“Bổn cung chỉ có một đứa con trai này…”
Ta không đáp.
Chỉ lặng lẽ đứng đó, trong lòng đã bắt đầu mơ hồ đoán được điều họ sắp nói tiếp.
Đã làm nghề y thì khó lòng đứng nhìn người bệnh mất mạng.
Ta vốn vẫn luôn tin như vậy.
Nhưng lần này, cái giá phải trả để cứu người… thật sự vượt ngoài sức tưởng tượng của ta.
Có lẽ nhận ra sự chần chừ trên gương mặt ta, hoàng đế chậm rãi lên tiếng trấn an.
“Mục thần y không cần lo lắng.”
Ông nhìn ta, giọng điềm tĩnh.
“Chỉ là kế sách tạm thời. Đợi thân thể Diễn nhi hồi phục, ký ức cũng trở lại bình thường, đến lúc đó nếu con muốn rời đi, trẫm tuyệt đối không ngăn cản.”
Ông dừng một chút rồi nói tiếp:
“Không chỉ vậy, trẫm còn sẽ ban cho con một khoản thưởng lớn, đưa con an toàn rời khỏi kinh thành.”
Ta ngước mắt nhìn hai người trước mặt.
“Ý là để ta diễn kịch?”
“Đúng, diễn kịch.”
Hoàng hậu lập tức gật đầu.
“Chỉ cần con ở bên cạnh nó, chăm sóc nó, cho đến khi nó khỏi hẳn.”
Hoàng đế cũng nghiêm túc hứa hẹn:
“Trẫm nhất ngôn cửu đỉnh.”
Ta im lặng hồi lâu.
Trong đầu xoay đi xoay lại đủ mọi suy nghĩ. Nếu chỉ cần giả làm thái tử phi một thời gian là có thể giữ được mạng của một người, sau này còn được bình yên rời khỏi kinh thành, thì… dường như cũng không phải chuyện không thể chấp nhận.
Cuối cùng, ta khẽ gật đầu.
“Được, ta đồng ý.”
03
Chỉ sau một đêm, hôn lễ đã diễn ra.
Mọi thứ đến quá nhanh, nhanh đến mức từ đầu đến cuối ta vẫn luôn có cảm giác lâng lâng như đang ở trong một giấc mộng.
Hết thay hỉ phục, phủ khăn voan đỏ, lại làm đủ mọi nghi thức rườm rà.
Bên tai là tiếng pháo nổ liên hồi, tiếng người chúc tụng rộn rã khắp nơi.
Ta gần như chỉ biết để mặc các cung nữ dìu đi, bái thiên địa, rồi lại được đưa thẳng vào tân phòng.
Đến khi ngồi xuống chiếc giường phủ đầy lạc và táo đỏ, đầu óc ta vẫn còn chưa theo kịp mọi chuyện.
Bên ngoài vẫn vô cùng náo nhiệt.
Tiếng cười nói, tiếng nâng chén chúc mừng không ngừng vọng vào, khiến ta càng cảm thấy tất cả đều thiếu chân thực.
Không biết qua bao lâu, cánh cửa phòng chợt mở.
Tiếng bước chân chậm rãi tiến lại gần.
Ngay sau đó, chiếc khăn voan đỏ trên đầu cũng được nhẹ nhàng vén lên.
Ta theo bản năng ngẩng đầu.
Người đứng trước mặt chính là Tiêu Diễn.
Bộ hỉ bào đỏ thẫm càng làm nổi bật gương mặt tuấn mỹ như được điêu khắc, đẹp đến mức gần như không giống người thật.
Chàng nhìn ta, ánh mắt sáng rực, khóe môi còn mang theo ý cười.
“Nương tử.”
Giọng điệu ấy giống hệt một đứa trẻ vừa có được món bảo bối quý giá nhất.
Ta hơi cứng người, mất một nhịp mới đáp lại.
“…Điện hạ.”
Tiêu Diễn lập tức lắc đầu, nghiêm túc sửa lời.
“Gọi phu quân.”
Nói xong, chàng tự nhiên ngồi xuống ngay bên cạnh ta.
Tiêu Diễn ngồi sát đến mức khoảng cách giữa hai người gần như không còn.
Từ vị trí ấy, ta có thể cảm nhận rõ hơi men nhàn nhạt trên người chàng, hòa lẫn với mùi hương tùng mộc thanh mát, lạnh mà dễ chịu.
Ta khẽ hỏi:
“Điện hạ uống bao nhiêu rồi?”
“Không uống nhiều.”