Chương 1

Ở làng tôi vốn có một luật bất thành văn.

 

Đó là người trong làng sau khi qua đời bắt buộc phải được chôn cất ngay tại mảnh đất quê hương.

 

Bởi lẽ, người già thường quan niệm rằng “lá rụng về cội”.

 

Thế nhưng, sau khi bà ngoại mất, các cậu tôi lại chỉ thấy phiền phức và chẳng hề muốn đưa bà về làng.

 

Họ lạnh lùng trơ mắt nhìn bà trút hơi thở cuối cùng ngay trong phòng bệnh.

 

Để rồi sau đó, bọn họ định cứ thế mà kéo thẳng t.h.i t.h.ể bà đi hỏa táng cho rảnh nợ.

 

Chẳng thể ngờ rằng, ngay trên đường đến lò hỏa táng, một chuyện kỳ lạ đã xảy ra.

 

Vốn dĩ tâm nguyện duy nhất của bà ngoại trước lúc lâm chung là không muốn phải c.h.ế.t cô độc trong bệnh viện.

 

Bà chỉ khao khát được trở về nhà.

 

Trở về lại căn nhà đất nhỏ bé nhưng ấm áp của mình.

 

Bà bảo rằng đó mới thực sự là lá rụng về cội.

 

Ấy vậy mà, các cậu tôi lại chỉ coi điều đó là một sự phiền hà không đáng có.

 

Cậu Cả gạt đi: “Bệnh viện gần ngay lò hỏa táng, c.h.ế.t rồi thì kéo thẳng qua đó luôn cho tiện, lại còn đỡ được một mớ tiền xe.”

 

Cậu Hai cũng hùa theo: “Đừng để bà già nghe thấy, mình cứ giả vờ đồng ý với bả đi. Thuốc men cũng đừng cắt, cứ để bả nằm viện thêm vài ngày nữa, sau này đồn ra ngoài, anh em mình còn được cái tiếng là hiếu thảo.”

 

Và rồi, bà ngoại cũng tắt thở trong bệnh viện đúng như ý họ.

 

Thế nhưng, đôi mắt bà vẫn cứ mở trân trân, đau đáu nhìn về hướng quê nhà.

 

Dù có vuốt thế nào, đôi mắt ấy cũng nhất quyết không chịu khép lại.

 

Dọc con đường từ bệnh viện đến lò hỏa táng vốn dĩ đã rất heo hút.

 

Chiếc xe chạy trên mặt đường xóc nảy, khiến cảnh vật bên ngoài cứ thế lùi dần về phía sau qua ô cửa kính mờ ảo.

 

Lúc bấy giờ, tôi ngoài việc âm thầm rơi lệ thì chẳng biết làm gì hơn để bảo vệ bà.

 

Trời đã sang thu nên càng lúc càng lạnh lẽo, những chiếc lá khô rơi rụng ngoài cửa sổ, tựa như chính cuộc đời bà ngoại đã đi đến hồi kết.

 

“Cậu Cả, con xin cậu, hãy đưa bà về nhà đi! Ở làng mình hễ có người c.h.ế.t là đều phải quàn tại gia ba ngày, các cậu không thể phá vỡ quy tắc này được!”

 

Thực sự tôi chẳng nhớ nổi đây đã là lần thứ bao nhiêu mình khẩn khoản van xin cậu Cả.

 

“Đưa về nhà? Thế mày có bỏ tiền làm tang lễ không? Cái đồ không cha không mẹ, đúng là loại ăn cháo đá bát! Bớt đòi hỏi đi, tiễn bà già xong đoạn đường này thì mày cũng cút xéo cho khuất mắt tao!”

 

Nghiệt ngã thay, ông ta có thể mắng tôi không cha, nhưng năm xưa mẹ tôi qua đời cũng là vì lao ra cứu mạng chính ông ta.

 

Sau cái c.h.ế.t của mẹ, cha tôi cũng bỏ đi biệt tích không một dấu vết.

 

Chính vì vậy, tôi chỉ còn biết nương tựa vào bà ngoại để mà sống qua ngày.

 

Vậy mà giờ đây, với tư cách là cậu ruột, là anh trai của mẹ tôi, ông ta lại có thể thốt ra những lời cạn tình cạn nghĩa đến thế.

 

Tôi tuyệt vọng, chẳng còn dám đặt chút hy vọng nào vào con người đó nữa.

 

Nhưng ngay khi tôi định mở miệng cầu xin cậu Hai, chiếc xe bỗng nhiên khựng lại rồi dừng hẳn.

 

“Mày muốn c.h.ế.t hả!”

 

Ngay sau đó, tiếng tài xế c.h.ử.i rủa ầm ĩ vọng lại. Chắn ngang trước đầu xe là bóng dáng một ông lão mặc áo đen đang đứng sừng sững.

 

Tài xế quát lớn: “Mày chán sống rồi hả? Định đi nhờ xe để người ta kéo đi hỏa táng luôn hay sao?”

 

Thế nhưng, ông lão đứng trước xe vẫn không hề nhúc nhích. Quá tức tối, tài xế đành phải xuống xe định bụng nói chuyện phải trái, vậy mà dù gã đã bước xuống, ông lão vẫn cứ đứng lì tại chỗ.

 

“Hôm nay, chiếc xe này của các người e là không đến được đích đâu.”

 

Vừa dứt lời, cả cậu Cả và cậu Hai đều vội vã lao xuống xe. 

 

Cậu Cả chỉ thẳng mặt ông lão c.h.ử.i xối xả: “Ở đâu ra cái lão điên này thế, cút ngay! Đừng có làm lỡ giờ lành!”

 

“Người c.h.ế.t tâm nguyện chưa thành, xe các người không tới được lò hỏa táng đâu! Nếu không hoàn thành tâm nguyện, tất cả các người đều phải chôn cùng!” 

 

Giọng điệu của ông lão khi thốt ra những lời này vô cùng âm u và lạnh lẽo.

 

Tôi nhìn ông ta, và không hiểu sao cứ thấy quen thuộc thế nào ấy, đặc biệt là đôi mắt với phần đồng t.ử dựng đứng một cách lạ lùng.

 

“Kệ xác lão, lôi lão sang một bên đi!”

 

Cậu Hai xông tới lôi phắt ông lão về phía lề đường. Nhân lúc đó, tài xế cũng định nổ máy xe, nhưng mặc cho gã có hì hục thế nào, chiếc xe vẫn trơ ra không hề nhúc nhích.

 

“Quái lạ, xe tôi mới bảo dưỡng cách đây không lâu, sao có thể hỏng được chứ!” Tài xế lẩm bẩm. 

 

Cậu Cả và cậu Hai thấy thế liền thay phiên nhau lên thử máy, nhưng chiếc xe vẫn lặng im. Đến lúc này, trong lòng họ mới thực sự bắt đầu dấy lên nỗi sợ hãi.

 

“Chẳng lẽ những lời lão già kia nói là thật?” Cậu Hai vốn nhát gan, nỗi sợ đã hiện rõ mồn một trên gương mặt ông ta.

 

“Tao đếch tin chuyện ma quỷ! Dù gì bà ấy cũng là mẹ ruột của anh em mình, hổ dữ còn không nỡ ăn thịt con, tao không tin bà ấy lại ra tay với chúng ta đâu! Chắc chắn là do xe hỏng thôi!”

 

Vốn không tin vào tà ma, cậu Cả định đổi xe khác để tiếp tục hành trình đến lò hỏa táng. Đúng lúc này, tài xế bỗng nhiên nổ được máy. 

 

Vẻ mừng rỡ hiện rõ trên mặt, cậu Cả liền reo lên: “Đã bảo là xe chỉ trục trặc chút thôi mà! Thế này chẳng phải chạy được rồi sao?”

 

Xe tuy đã chạy lại được, nhưng hướng đi dường như có gì đó không đúng. Đây chẳng phải đường đến lò hỏa táng, bởi cảnh vật bên đường càng lúc càng trở nên quen thuộc một cách kỳ lạ.

 

Cậu Hai bắt đầu hoảng loạn thực sự: “Cái… cái này chẳng phải là đường về làng sao? Sao lại chạy đến đây rồi? Tài xế, ông lái kiểu gì thế hả!”

 

Đối mặt với sự chất vấn gắt gao của cậu Hai, gã tài xế vẫn im lặng không nói nửa lời.

 

“Mau quay đầu lại đi, lái nhầm chỗ rồi!”

 

Mặc cho cậu Cả và cậu Hai có gào thét hay gọi tên thế nào, gã tài xế vẫn lầm lì không đáp, thậm chí tốc độ xe chỉ ngày càng nhanh hơn. Chiếc xe cứ thế lao đi cho đến khi dừng lại ngay ngắn ngay trước cửa nhà tôi. Theo lý mà nói, gã tài xế này chẳng thể nào biết nhà tôi ở đâu, vậy mà sao gã có thể lái xe đến đây một cách chính xác như vậy?

 

Dẫu cho cậu Cả và cậu Hai có liên tục chất vấn, gã vẫn không hé răng nửa lời, cử động lầm lì chẳng khác nào một cỗ máy vô hồn. Sau khi đẩy chúng tôi xuống xe, gã lập tức khiêng t.h.i t.h.ể bà ngoại xuống theo rồi lẳng lặng lái xe biến mất vào màn đêm.

 

“Anh Cả, chuyện này sao mà tà môn quá vậy? Hay là… mình cứ về đến nhà rồi làm đám tang theo phong tục ở quê đi?” Cậu Hai nói, giọng run cầm cập vì sợ hãi.

 

Cậu Cả gắt lên: “Sao mày nhát gan thế hả? Thằng tài xế đó chắc chắn cùng một giuộc với lão già kia thôi. Bọn chúng hợp sức dọa dẫm anh em mình chắc chắn là để lừa tiền chứ gì!”

 

Nghe lời phân tích của anh trai, cậu Hai như sực tỉnh, liền vỗ mạnh vào trán tán thưởng: “Anh nói đúng, chắc chắn là như vậy rồi, vẫn là đầu óc anh nhanh nhạy!” 

 

Vừa dứt lời, vẻ sợ hãi trên mặt cậu Hai cũng lập tức tan biến.

 

Họ lại bắt đầu bàn tính việc tìm một chiếc xe khác để tiếp tục đưa bà ra lò hỏa táng. Thế nhưng, khi vừa bàn bạc xong xuôi, cả hai mới rùng mình phát hiện ra: đầu của bà ngoại không biết đã xoay về hướng gian nhà chính từ lúc nào, đôi mắt bà cứ thế nhìn chằm chằm vào cỗ quan tài đặt bên trong. 

 

Trên cỗ quan tài đen sì ấy, con mèo đen bà nuôi đang ngồi chồm hỗm, đôi đồng t.ử dựng đứng của nó nhìn chúng tôi đầy vẻ quái dị, hệt như đôi mắt của ông lão áo đen chặn đường lúc nãy.

 

Ở làng tôi, việc người già tự chuẩn bị trước quan tài cho mình vốn là chuyện thường tình và chẳng có gì cấm kỵ. Bà ngoại cũng vậy, bà đã mua một cỗ quan tài và đặt sẵn trong gian chính từ nhiều năm trước. 

 

Khi nhận ra sự khác thường của bà ngoại, cậu Hai sợ quá hét toáng lên: “Bà ấy… bà ấy quay đầu qua đó từ lúc nào vậy?”

 

Ánh mắt cậu Cả cũng run rẩy nhìn theo. 

 

Khoảnh khắc ấy, tôi đã thấy rõ sự sợ hãi hiện lên trên gương mặt ông ta. 

 

Cậu Hai run giọng đề nghị: “Anh Cả, hay là mình cứ nghe theo lời lão già kia đi. Dù sao đám tang cũng chỉ làm trong ba ngày, chẳng mất bao nhiêu thời gian mà mình còn tranh thủ thu được chút tiền phúng viếng nữa.”

 

Trước lời đề nghị của em trai, cậu Cả im lặng hồi lâu rồi cuối cùng cũng nghiến răng đồng ý.

 

Vốn dĩ bà ngoại ở làng có nhân duyên rất tốt, nên ngay khi nghe tin bà mất, người dân trong làng gần như đều có mặt đông đủ. 

 

Bỗng nhiên có một chàng trai trẻ đến giúp việc kinh ngạc thốt lên: “Sao mắt bà Trương vẫn chưa nhắm thế kia?”

 

“Nghe nói người c.h.ế.t mà có oan khuất hay tâm nguyện chưa thành thì mắt sẽ không nhắm được. Nếu không làm rõ nguyên nhân mà cứ thế chôn cất, e là người nhà sẽ gặp vận rủi đấy!” 

 

Người trong làng bắt đầu xì xào, chỉ trỏ về phía hai người cậu.

 

Thấy vậy, cậu Hai vội vàng phân trần: “Cụ nhà đúng là còn tâm nguyện chưa thành, tất cả đều tại anh em chúng tôi cả! Vì muốn cứu mạng cụ nên chúng tôi mới giữ cụ lại bệnh viện đến hơi thở cuối cùng, không thể đưa cụ về nhà ngay từ đầu. Mẹ ơi, con trai bất hiếu đã đưa mẹ về đến nhà rồi đây, mẹ nhắm mắt đi thôi!”

 

Cậu Hai vừa dứt lời liền quỳ sụp trước linh cữu, giả bộ gào khóc t.h.ả.m thiết, nhưng dù có nhăn mày nhíu mặt nửa ngày trời, ông ta cũng chẳng rặn ra nổi một giọt nước mắt nào. Người dân trong làng nghe vậy cũng không dám nói gì thêm, chỉ luôn miệng khen cậu Cả và cậu Hai là những người con hiếu thuận.

Chương trước Chương sau