Chương 2

“Nếu không gấp, một số tài sản vẫn có thể tối ưu phương án thuế…”

“Một tuần.”

Tôi nhìn ông ấy.

“Làm được không?”

Ông ấy gật đầu.

“Làm được.”

Đúng lúc tôi ký đến tập hồ sơ cuối cùng, điện thoại đổ chuông.

Là Lục Cận Niên gọi tới.

Tôi bắt máy, bật loa ngoài.

“Vợ à, dậy chưa?”

“Bữa sáng anh để trên bàn rồi. Cháo chắc nguội mất rồi, em hâm lại nhé.”

Giọng anh ta vẫn dịu dàng như mọi buổi sáng.

“Tối qua anh xã giao quá chén nên không về được, xin lỗi em.”

“Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của mình.”

“Tối anh về sớm, đưa em đi ăn ở nhà hàng Nhật em thích nhé.”

Kỷ niệm ngày cưới.

Đúng vậy.

Hôm nay vừa tròn bảy năm chúng tôi kết hôn.

“Được.”

Tôi chỉ đáp một chữ.

“Ngoan.”

Anh ta khẽ cười.

“Đợi anh.”

Cuộc gọi kết thúc.

Tôi đặt bút ký tên lên tập hồ sơ cuối cùng.

Trần Tụng cất hết tài liệu rồi hỏi:

“Cô Phương, còn việc gì tôi có thể giúp cô không?”

“Giúp tôi điều tra một người.”

“Ai?”

“Tống Dao.”

Tôi nhìn ông ấy.

“Tôi muốn toàn bộ mối liên hệ giữa cô ta và Lục Cận Niên.”

“Bao gồm bất động sản, tài khoản ngân hàng, lịch sử di chuyển…”

“Tất cả trong vòng bảy năm qua.”

Trần Tụng khựng lại một chút.

Ông ấy không hỏi lý do.

Chỉ nói:

“Ba ngày nữa tôi sẽ gửi cho cô.”

Tôi cầm túi xách, chuẩn bị rời đi.

Vừa bước tới cửa, điện thoại lại rung lên.

Vẫn là số máy lạ kia.

“Hai giờ chiều nay, Lục Cận Niên sẽ đến Bệnh viện Phụ sản Cẩm An ở phía nam thành phố.”

“Tầng bốn, phòng khám thai VIP.”

Tôi nhìn chằm chằm dòng tin nhắn.

Sau đó bấm gọi cho bác sĩ riêng của mình.

“Bác sĩ Chu, giúp tôi tìm lại một báo cáo kiểm tra sức khỏe từ bảy năm trước.”

“Tôi muốn biết…”

“Rốt cuộc trong bát thuốc kia có thứ gì.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

“Cô Phương…”

Giọng bác sĩ Chu trầm xuống.

“Chẳng lẽ… cô đã biết chuyện rồi sao?”

Tôi đứng trước cửa văn phòng luật.

Ánh nắng rất đẹp.

Người trên phố vẫn qua lại tấp nập.

Ai cũng đang sống cuộc đời bình thường của mình.

“Bác sĩ Chu.”

Tôi chậm rãi nói.

“Tôi cần một bản báo cáo xét nghiệm đầy đủ.”

“…”

“Chiều nay tôi sẽ gửi cho cô.”

Chương 4

Một giờ rưỡi chiều.

Tôi ngồi trong quán cà phê đối diện Bệnh viện Phụ sản Cẩm An.

Vị trí sát cửa sổ tầng hai.

Từ đây có thể nhìn thẳng xuống cổng chính của bệnh viện.

Một giờ năm mươi.

Một chiếc xe màu đen dừng trước cổng.

Lục Cận Niên bước xuống từ ghế lái.

Anh ta vòng sang ghế phụ, mở cửa xe.

Tống Dao bước xuống.

Cô ta mặc chiếc váy rộng.

Phần bụng dưới đã nhô lên rõ rệt.

Một tay anh ta ôm lấy eo cô ta.

Tay còn lại che phía trên khung cửa xe, sợ cô ta va đầu.

Hai người sóng vai bước vào bệnh viện.

Tôi nhấp một ngụm cà phê.

Đồng thời mở báo cáo bác sĩ Chu vừa gửi.

Kết quả xét nghiệm thành phần của bát thuốc…

Đã có.

Trong đó chứa một hoạt chất mang tên Gossypol.

Phần ghi chú của bác sĩ Chu viết rất rõ:

“Sử dụng trong thời gian dài có thể gây tổn thương chức năng sinh sản không thể hồi phục.”

Bảy năm.

Anh ta đã cho tôi uống suốt bảy năm.

Bắt đầu từ đêm tân hôn.

Cho đến ba năm trước, khi tôi bắt đầu làm thụ tinh trong ống nghiệm.

Tất cả đều thất bại.

Bác sĩ khi đó nói…

Là do cơ thể tôi có vấn đề.

Chức năng buồng trứng suy giảm quá nghiêm trọng.

Có lẽ do thể chất bẩm sinh.

Không phải bẩm sinh.

Mà là…

Do chính anh ta từng chút một hủy hoại.

Tôi đặt điện thoại xuống.

Lại nhấp thêm một ngụm cà phê.

Đầu lưỡi đắng ngắt.

Đắng hệt như bát thuốc của bảy năm trước.

Đúng hai giờ mười.

Điện thoại của tôi lại vang lên.

Đúng hai giờ mười.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của Lục Cận Niên.

Anh ta gửi cho tôi một tấm ảnh.

Trong ảnh là một sợi dây chuyền kim cương nằm gọn trong hộp nhung. Dưới ánh đèn, viên kim cương lấp lánh những tia sáng rực rỡ.

Kèm theo đó là một dòng tin nhắn:

“Vợ à, kỷ niệm ngày cưới vui vẻ nhé. Em thích không? Tối về anh sẽ tự tay đeo cho em.”

Tôi nhìn chằm chằm tấm ảnh.

Rồi ngước mắt nhìn bệnh viện phía bên kia ô cửa kính.

Lúc này…

Có lẽ anh ta đang ở phòng khám thai VIP trên tầng bốn, ngồi cạnh Tống Dao, cùng cô ta xem hình siêu âm.

Một bên đưa nhân tình đi khám thai.

Một bên gửi quà kỷ niệm cho vợ.

Suốt bảy năm.

Người đàn ông này diễn quá giỏi.

Chưa từng để lộ bất cứ sơ hở nào.

Nếu không có tin nhắn nặc danh ấy…

Nếu không có khối di sản bà nội để lại…

Nếu không có tờ giấy chứng minh “chưa từng kết hôn”…

Có lẽ cả đời này tôi cũng sẽ chẳng bao giờ biết được sự thật.

Tôi vẫn sẽ tiếp tục làm Phương Niệm Tri hạnh phúc.

Tiếp tục sống trong căn hộ view sông rộng hai trăm sáu mươi mét vuông.

Đeo những món trang sức anh ta mua.

Mặc những bộ quần áo anh ta chọn.

Ngày ngày chờ anh ta về nhà ăn cơm.

Rồi ngây thơ tin rằng…

Mình là người phụ nữ được yêu nhất trên thế giới.

Đúng lúc ấy, điện thoại lại đổ chuông.

Là bác sĩ Chu.

“Cô Phương, tôi đã gửi báo cáo cho cô rồi.”

“Còn một chuyện nữa…”

Giọng bà hơi chùng xuống.

“Tôi vừa xem lại toàn bộ hồ sơ điều trị của cô trong bảy năm qua.”

“Những loại thuốc kích trứng cô dùng có tương tác xung khắc với số thuốc Đông y cô vẫn uống.”

“Nói cách khác…”

“Dù không có bát thuốc đầu tiên kia, phác đồ điều trị của cô cũng không thể thành công.”

Tôi siết chặt điện thoại.

“Ai kê đơn?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“…Là phòng khám Đông y do chính Lục Cận Niên chỉ định.”

Tôi từ từ nhắm mắt lại.

Đúng là một ván cờ kín kẽ đến không một kẽ hở.

Trước tiên hủy hoại hoàn toàn khả năng sinh sản của tôi.

Sau đó giả vờ cùng tôi chạy chữa khắp nơi.

Nhưng lại dẫn tôi đến một nơi…

Ngay từ đầu đã không thể chữa khỏi.

Đợi đến khi thời cơ chín muồi…

Anh ta chỉ cần bế một đứa trẻ về, nói với tôi đó là con nuôi.

Có lẽ cả đời này…

Tôi sẽ mang ơn anh ta.

Sẽ hết lòng nuôi lớn đứa trẻ ấy.

Mà không hề biết…

Đó chính là máu mủ của chồng mình và một người phụ nữ khác.

Chu toàn thật.

Cũng ghê tởm đến cực điểm.

Tôi đứng dậy, rời khỏi quán cà phê.

Ba giờ chiều nay.

Tôi hẹn gặp một người.

Phó Thính Lan.

Anh họ của Lục Cận Niên.

Cũng là người duy nhất trong thành phố này…

Mà tôi còn có thể tin.

Không phải vì anh ta là người tốt.

Mà bởi…

Anh ta và Lục Cận Niên là kẻ thù.

Mười năm trước, trong cuộc tranh giành quyền lực của gia tộc họ Lục, cha của Lục Cận Niên đã đá cả gia đình Phó Thính Lan ra khỏi trung tâm quyền lực.

Kẻ thù của kẻ thù…

Là đủ rồi.

Chương này đã bị khoá. Bạn vui lòng ấn vào Popup để mở khoá nội dung. Lỡ ấn x thì mọi người loading lại web là hiện popup.

Chương trước Chương sau