Chỉ vì vô tình dùng nhầm chai dầu gội của bạn trai, mái tóc khô xơ của tôi bỗng trở nên óng mượt chẳng khác gì tóc mấy tiểu thư nhà giàu.
Tò mò, tôi chụp ảnh tìm kiếm thương hiệu, nhưng lục khắp các sàn mua sắm phổ biến cũng không thấy bán.
Tôi cười đùa hỏi anh:
“Đừng nói với em đây là loại dầu gội đặt làm riêng nhé? Hay anh là thiếu gia giả nghèo để thử lòng bạn gái?”
Anh bình thản nhìn tôi rồi gật đầu.
Tôi liếc chiếc áo thun trắng đã bạc màu, sờn cả cổ lẫn tay áo anh đang mặc, chỉ nghĩ anh cố tình chọc mình.
Thế là tôi cũng thuận miệng đáp:
“Được thôi, em tham tiền, cũng mê trai đẹp, lại còn rất thực tế. Nếu anh thật sự giàu, em cưới anh luôn!”
Không ngờ anh chẳng hề bật cười, chỉ khẽ nhếch môi:
“Em nghĩ mình đủ tư cách bước chân vào hào môn sao?”
Tôi lập tức chết lặng.
Đúng lúc ấy, điện thoại của anh truyền ra tiếng cười náo nhiệt của một đám người:
“Anh Sóc nhận thua đi! Vừa biết anh có tiền là cô ấy đòi cưới ngay rồi kìa. Mau đưa người về nhà đi!”
“Có khi sính lễ chỉ cần tám mươi tám nghìn là đủ. Chừng ấy còn chẳng bằng giá một chiếc túi anh mua cho chị Trì Mộng, đúng là quá hời.”
Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên viết đánh giá.