Ngày chú ra tù không ai đến đón, tôi lái xe tám trăm cây số, sau đó chú cho tôi hai mươi mốt triệu tệ
Ngày chú ra tù, nhóm chat gia đình im lặng đến đáng sợ.
Cô tôi gửi một biểu tượng cười lạnh: “Ai thích đón thì đi mà đón, dù sao tôi cũng thấy mất mặt.”
Bố tôi trả lời hai chữ: “Không đi.”
Mẹ nhìn tôi: “Con cũng đừng xen vào chuyện không đâu.”
Tôi gật đầu, quay người về phòng.
Nửa tiếng sau, tôi lái xe lên đường cao tốc.
Tám trăm cây số, khi hệ thống dẫn đường báo đã đến nơi thì trời vừa sáng.
Chú đứng trước cổng nhà tù, trong tay xách một túi vải rách.
Nhìn thấy tôi, câu đầu tiên chú nói không phải cảm ơn, mà là hỏi: “Bố cháu không đến à?”
Tôi lắc đầu.
Chú im lặng vài giây rồi đột nhiên bật cười.
Sau đó, chú rút từ dưới miếng lót giày ra một tấm thẻ ngân hàng.
“Cho cháu, hai mươi mốt triệu tệ.”
Tôi sững sờ đến ngây người.
Chú lại nói: “Họ không đến, ngược lại càng đỡ phiền.”
01
Tin nhắn cuối cùng trong nhóm chat gia đình dừng lại lúc ba giờ mười bảy phút chiều.
Đó là ảnh chụp màn hình vị trí trước cổng nhà tù.
Người gửi tin là cô tôi, Đường Ngọc Phương.
Gửi ảnh xong, cô lại bổ sung một câu.
“Sáng mai tám giờ, ông ấy ra.”
Ban đầu trong nhóm vẫn còn vài người họ hàng đang nói chuyện con cái lên lớp và nhà ai mới mua xe.
Câu ấy vừa xuất hiện, giống như có người đột ngột tắt sạch đèn trong phòng.
Màn hình điện thoại vẫn sáng, nhưng không ai đáp lời.
Tôi ngồi bên bàn ăn, đôi đũa gắp một miếng sườn, dừng giữa không trung.
Bố tôi, Đường Kiến Quốc, đang bóc tỏi, ngón tay khựng lại, vỏ tỏi dính bên móng tay.
Mẹ tôi, Tống Mai, nhìn ông một cái rồi lại nhìn tôi, thấp giọng nói.
“Ăn cơm.”
Tôi đặt miếng sườn vào bát, không lên tiếng.
Nhóm chat im lặng suốt năm phút.
Sau đó, Đường Ngọc Phương lại gửi một câu.
“Ai thích đón thì đi mà đón, dù sao tôi cũng thấy mất mặt.”
Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên viết đánh giá.