Chương 1

Buổi phỏng vấn, HR nói tiếng Anh từ đầu đến cuối. Đến khi tổng giám đốc đẩy cửa bước vào, cô ta chết lặng.

Ngày đi phỏng vấn, HR nói tiếng Anh suốt từ đầu đến cuối, tốc độ nhanh như súng liên thanh.

Tôi ngồi đối diện, chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy chân thành rồi đáp bằng tiếng Trung:

“Xin lỗi, chị có thể nhắc lại một lần nữa được không?”

Cô ta cau mày, lại lặp lại một lượt bằng tiếng Anh, còn cố tình nói chậm hơn, như đang dạy một đứa trẻ mẫu giáo.

Tôi vẫn lắc đầu, gãi gãi sau gáy, cười ngượng:

“Thật xin lỗi, tiếng Anh của tôi không được tốt.”

Vẻ mặt cô ta từ mất kiên nhẫn chuyển hẳn sang khinh thường. Cô ta “cạch” một tiếng gập mạnh tập hồ sơ, khóe môi nhếch lên đầy mỉa mai.

“Vị trí này của công ty chúng tôi yêu cầu tiếng Anh là kỹ năng cơ bản. Đến cả những gì tôi nói mà cô cũng không hiểu thì e là không phù hợp.”

Nói xong, cô ta đứng dậy, định tiễn khách.

Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng phỏng vấn bất ngờ bị đẩy mở.

Tổng giám đốc tập đoàn đứng ngay ngoài cửa. Vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt ông lập tức thay đổi.

“Sao cô lại ở đây?”

Ông quay sang nói với HR đúng một câu.

Nữ phỏng vấn viên còn vênh váo, kiêu căng ban nãy, vừa nghe xong thì hai chân mềm nhũn, đứng cũng không vững.

01

Điều hòa trong phòng phỏng vấn mở rất lạnh.

Tôi ngồi ở vị trí sát cửa sổ, trên tay cầm một bản sơ yếu lý lịch, đầu ngón tay gần như không hề cử động.

Người phụ nữ ngồi đối diện lật qua hai trang hồ sơ rồi ngẩng đầu nhìn tôi.

Cô ta tên Phương Mẫn, quản lý cấp cao của phòng Nhân sự.

Thẻ nhân viên đeo trước ngực, ảnh trên đó được chỉnh sửa đến mức trông dịu dàng hơn người thật rất nhiều.

Ngoài đời, cô ta lạnh lùng hơn, cũng giỏi soi xét người khác hơn.

Không một câu xã giao.

Vừa mở miệng, cô ta đã tuôn ra một tràng tiếng Anh.

Tốc độ nhanh đến mức như đang đọc thuộc lòng một bài đã chuẩn bị sẵn.

Rõ ràng không phải để giao tiếp, mà là để áp đảo đối phương.

Tôi nhìn cô ta, chớp chớp mắt.

“Xin lỗi, chị có thể nói lại một lần nữa được không?”

Tôi đáp bằng tiếng Trung.

Phương Mẫn lập tức cau mày.

Cô ta im lặng hai giây rồi lặp lại toàn bộ bằng tiếng Anh.

Lần này nói chậm hơn một chút.

Từng từ đều được nhấn rất mạnh.

Giống hệt một cô giáo đang dạy một học sinh ngốc.

Tôi vẫn nhìn cô ta.

“Thật xin lỗi, tiếng Anh của tôi không được tốt.”

Nói xong, tôi còn nở một nụ cười rất chân thành.

Phương Mẫn đặt mạnh cây bút xuống bàn.

Âm thanh không lớn, nhưng đủ chói tai.

“Cô là Khương An Ninh phải không?”

“Vâng.”

“Trong hồ sơ cô ghi từng có kinh nghiệm làm dự án ở nước ngoài.”

“Đúng vậy.”

“Thế mà đến cả giao tiếp tiếng Anh cơ bản cũng không hiểu?”

Cô ta tựa lưng vào ghế, ánh mắt từ dò xét chuyển hẳn sang chán ghét.

Tôi cúi đầu nhìn bản sơ yếu lý lịch của mình.

Đó là bản hồ sơ tôi vừa sửa lại cách đây không lâu.

Tôi xóa gần hết những kinh nghiệm trước đây, chỉ giữ lại ba năm làm hành chính, hai năm trợ lý dự án và tấm bằng đại học của một trường bình thường.

Phần kinh nghiệm dự án ở nước ngoài cũng chỉ viết vỏn vẹn một dòng.

Tham gia sắp xếp tài liệu.

Không nhắc đến việc đàm phán.

Không nhắc đến hợp đồng.

Lại càng không nhắc đến việc tôi từng đứng trong phòng họp ở London, dùng tiếng Anh khiến đối thủ của Tập đoàn Thịnh Hoa bị dồn đến mức không nói nổi một câu.

“Có lẽ là do tôi viết chưa đủ rõ.”

Tôi bình tĩnh đáp.

Phương Mẫn bật cười.

Đó không phải nụ cười vì thấy buồn cười.

Mà là nụ cười của kẻ cho rằng tôi không biết tự lượng sức.

“Bộ phận Kinh doanh Quốc tế của chúng tôi tuyển trợ lý tổng giám đốc, chứ không phải nhân viên pha trà rót nước.”

“Trong yêu cầu tuyển dụng đã ghi rất rõ, phải thông thạo tiếng Anh, có thể xử lý email quốc tế và biên bản các cuộc họp.”

“Đến cả câu hỏi vừa rồi của tôi cô còn không hiểu, vậy thì làm việc kiểu gì?”

Tôi gật đầu.

“Chị nói rất có lý.”

Câu trả lời ấy khiến cô ta khựng lại.

Có lẽ cô ta đã chuẩn bị sẵn cả bụng lời dạy dỗ, không ngờ tôi lại chẳng buồn cãi.

Bên cạnh còn có một nam phỏng vấn viên trẻ tuổi, từ đầu đến giờ gần như không lên tiếng.

Anh ta nhìn tôi, rồi lại nhìn sang Phương Mẫn.

“Chị Phương, hay là chuyển sang tiếng Trung, hỏi thêm vài câu chuyên môn?”

Phương Mẫn lập tức liếc anh ta một cái.

“Không cần.”

Cô ta gập hồ sơ của tôi lại.

“Đến khả năng giao tiếp cơ bản còn không có, hỏi tiếp chỉ phí thời gian của mọi người.”

Nam phỏng vấn viên im bặt.

Tôi thấy những ngón tay anh ta khẽ gõ hai cái dưới gầm bàn.

Anh ta cũng không thoải mái.

Chỉ là không dám lên tiếng.

Phương Mẫn cầm lại hồ sơ của tôi, như chợt nhớ ra điều gì, cô ta lật sang trang thứ hai.

“Lý do nghỉ việc trước đây cô ghi là để phát triển bản thân?”

“Đúng.”

“Tôi thấy tuổi cô cũng không còn nhỏ nữa.”

Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta.

Cô ta nhìn thẳng vào tôi, giọng điệu càng nhẹ hơn.

“Vị trí này có cường độ làm việc rất cao, thường xuyên phải họp với lãnh đạo cấp cao, không thích hợp với những người chỉ muốn tìm một chỗ để sống qua ngày.”

Tôi không lên tiếng.

Cô ta tiếp tục.

“Có những người cứ nghĩ vào được công ty lớn là có thể đổi đời.”

“Nhưng công ty lớn còn thực tế hơn nhiều.”

“Năng lực không đủ thì có tô vẽ đẹp đến đâu cũng vô ích.”

Đến đây, đây đã không còn là một buổi phỏng vấn nữa.

Mà là một màn sỉ nhục.

Nam phỏng vấn viên cúi đầu nhìn màn hình máy tính, vành tai hơi đỏ lên.

Tôi đặt chiếc túi trong tay lên đầu gối.

Bên trong có một chiếc máy ghi âm.

Ngay từ trước khi bước vào căn phòng này, nó đã được bật sẵn.

Đây không phải lần đầu tiên tôi nghe thấy cái tên Phương Mẫn.

Nửa tháng trước, trụ sở chính của Tập đoàn Thịnh Hoa nhận được một đơn khiếu nại nội bộ.

Người gửi không để lại tên.

Nội dung rất ngắn gọn.

Trong phòng Nhân sự có người thường xuyên dùng tiếng Anh để làm nhục ứng viên trong các buổi phỏng vấn.

Đặc biệt cay nghiệt với những người có học vấn bình thường, hồ sơ từng bị gián đoạn hoặc tuổi tác tương đối lớn.

Có ứng viên bị cô ta mắng đến bật khóc ngay tại chỗ.

Cũng có người bị cô ta mỉa mai:

“Không hiểu thì đừng đến đây làm trò cười.”

Cuối email còn kèm theo một câu.

Nếu cánh cửa của Tập đoàn Thịnh Hoa chỉ mở ra cho những kẻ thích phô trương cảm giác hơn người, thì sớm muộn gì nơi này cũng sẽ đóng cửa trước những người thật sự có năng lực.

Khi email ấy được chuyển đến Văn phòng Thư ký Hội đồng Quản trị, Hạ Minh Xuyên đã gọi cho tôi.

Anh ấy nói:

“Giảng viên Khương, giúp tôi xem thử.”

Tôi hỏi:

“Xem bằng cách nào?”

Anh ấy đáp:

“Đích thân đi phỏng vấn một lần.”

Thế là tôi đến.

Mặc chiếc sơ mi trắng bình thường nhất.

Buộc mái tóc đuôi ngựa thấp đơn giản nhất.

Biến mình thành một ứng viên nhìn qua chẳng có chút uy hiếp nào.

Và Phương Mẫn…

Hoàn toàn không nhận ra tôi.

Điều Phương Mẫn nhìn thấy chỉ là một bản sơ yếu lý lịch đã bị tôi cố tình lược bớt.

Cũng chỉ nhìn thấy một người phụ nữ luôn cúi đầu xin lỗi.

“Khương An Ninh.”

Phương Mẫn đứng dậy.

“Hôm nay đến đây thôi.”

“Hồ sơ của cô, chúng tôi sẽ lưu lại.”

“Nhưng với tư cách cá nhân, tôi khuyên cô sau này trước khi nộp hồ sơ, nên đọc kỹ yêu cầu tuyển dụng.”

Cô ta đẩy bản sơ yếu lý lịch về phía tôi.

Động tác rất nhẹ.

Nhưng thái độ thì nặng nề vô cùng.

“Đừng lãng phí thời gian của cả hai bên.”

Tôi không cầm lấy.

Chỉ ngẩng đầu nhìn cô ta.

“Quản lý Phương, những câu tiếng Anh chị vừa hỏi… có thực sự liên quan đến công việc của vị trí này không?”

Phương Mẫn khựng người.

“Cô có hiểu đâu mà hỏi?”

“Tôi chỉ muốn hỏi vậy thôi.”

Sắc mặt Phương Mẫn lập tức lạnh xuống.

“Đã không hiểu thì đừng giả vờ mình có khả năng đánh giá.”

Tôi gật đầu.

Chương trước Chương sau