Chương 1

1

Trước lúc xuất phát, Trần Triết vẫn thấp thỏm khuyên tôi:

— Vợ à, anh nghĩ đi nghĩ lại rồi, hay là đừng lừa mẹ nữa. Nhỡ lúc về mẹ thấy hai đứa cùng xuất hiện, biết mình nói dối rồi giận thì sao?

Tôi cười nhạt:

— Có gì mà giận? Nếu trong lòng mẹ anh thật sự muốn tôi về, nhìn thấy tôi bà chỉ có thể vui mừng bất ngờ thôi.

— Chẳng phải anh luôn nói mẹ coi em như con gái ruột sao? Thấy “con gái ruột” về ăn Tết, sao lại không vui được?

Trần Triết nghẹn lời, cuối cùng chỉ im lặng xếp hành lý cho chuyến về quê ngày mai.

Tôi và Trần Triết kết hôn được hai năm. Nói thật, tình cảm vợ chồng của chúng tôi cũng không tệ. Chúng tôi quen nhau qua mai mối, không có kiểu yêu đến chết đi sống lại, nhưng tính cách hợp nhau, sở thích và thói quen sinh hoạt cũng khá giống.

Cả hai đều biết nhường nhịn, lại sống riêng nên bình thường chẳng có mâu thuẫn gì lớn.

Chỉ là tôi không ngờ, ngay năm đầu tiên sau cưới, chuyến về quê ăn Tết cùng anh lại trở thành lần bùng nổ mâu thuẫn đầu tiên của hai đứa.

Nguyên nhân rất đơn giản.

Trần Triết năn nỉ tôi theo anh về quê ăn Tết, nhưng tôi cũng là con một, tôi muốn ở bên bố mẹ mình hơn.

Căn nhà cưới của chúng tôi, bố mẹ anh không bỏ ra nổi một đồng. Vì chuyện ấy mà tôi vẫn luôn không muốn thân thiết với nhà chồng. Nói tôi thực dụng cũng được, thích so đo cũng được, nhưng tôi thật sự không chấp nhận nổi việc họ có thể vét tiền mua nhà cho con trai cả, còn đến lượt con trai út thì một xu cũng không chịu bỏ.

Tôi chấp nhận sống cùng Trần Triết, nhưng bố mẹ anh… thôi bỏ đi.

Trần Triết biết tôi vẫn để bụng chuyện này nên liên tục cầu xin.

Anh nói người trong làng đều biết anh đã kết hôn, nếu Tết chỉ có mình anh về, chắc chắn sẽ bị đàm tiếu.

Anh có thể phủi tay rời đi sau kỳ nghỉ, nhưng bố mẹ anh thì phải sống trong những lời bàn tán ấy suốt cả năm.

Trần Triết chân thành quỳ một gối trước mặt tôi:

— Vợ à, anh biết em vẫn giận chuyện bố mẹ anh không góp tiền mua nhà. Nhưng thật ra cũng không trách họ được. Bố mẹ anh là nông dân, cả đời chẳng dành dụm được bao nhiêu. Lúc anh cả cưới vợ, họ đã dốc hết tiền ra rồi, nghĩ rằng anh còn lâu mới cưới nên sau này còn tích góp thêm được.

— Ai ngờ anh lại gặp em nhanh như vậy, cưới cũng nhanh như vậy, nên họ thật sự không xoay nổi tiền nữa. Nhưng bố mẹ đã hứa rồi, sau này mỗi năm sẽ gửi tiền cho anh, anh sẽ đưa hết cho em, coi như bù đắp.

Hiếm khi Trần Triết nói nhiều và thật lòng đến thế. Mà tôi lại là kiểu người mềm lòng. Vậy nên năm đầu tiên, tôi đồng ý theo anh về quê ăn Tết.

Tôi còn đặc biệt đi mua rất nhiều quà đắt tiền.

Thuốc lá, rượu, bánh kẹo, trà, thực phẩm bổ dưỡng, cả áo len và giày dép hơn nghìn tệ.

Trần Triết nhìn đống quà, cứ liên tục khen:

— Vợ à, cưới được em đúng là phúc của anh. Trên đời này chắc chẳng tìm được người vợ nào tốt như em nữa.

Được anh khen, đương nhiên tôi cũng vui.

Suốt quãng đường đi, hai đứa vừa nói vừa cười, không khí rất hòa hợp.

Không ngờ, vừa đặt chân về làng, cơn ác mộng thật sự mới bắt đầu.

Rõ ràng đã gọi điện báo trước sẽ về, thế nhưng vừa mở cửa phòng, mùi ẩm mốc và bụi bặm xộc thẳng vào mặt khiến tôi hắt hơi liên tục.

Tôi bịt miệng, cau mày nhìn Trần Triết:

— Chẳng phải anh đã báo với bố mẹ là mình sẽ về ăn Tết rồi sao?

Sắc mặt anh cực kỳ lúng túng, vội kéo tôi ra ngoài.

Ngay cạnh đó là một căn phòng khác, cánh cửa được lau chùi sạch bóng.

Tôi chợt nhận ra điều gì đó.

— Đây là phòng của anh cả đúng không?

Trần Triết gật đầu.

Tôi lập tức đẩy cửa bước vào.

Giống hệt cánh cửa sạch tinh kia, bên trong phòng cũng gọn gàng sạch sẽ.

Không chỉ sạch sẽ, còn có tủ quần áo riêng, bàn trang điểm, thậm chí cả một chiếc tủ lạnh mini.

Tôi mở tủ lạnh ra. Bên trong đầy ắp đồ ăn vặt và nước uống.

Tôi đưa tay sờ chăn đệm bên cạnh — mềm mại, ấm áp, còn thoang thoảng mùi thơm.

Tôi quay đầu nhìn Trần Triết:

— Đừng nói với em là anh cả chị dâu đã về trước rồi tự dọn nhé.

Sắc mặt Trần Triết vô cùng khó coi. Sự thật bày ra trước mắt, anh không biết phải biện minh thế nào.

Tôi hỏi thẳng:

— Đây là cái mà anh gọi là “bố mẹ rất mong chúng ta về” sao?

Trần Triết thở dài, đang định nói thì bên ngoài vang lên giọng mẹ chồng.

Bà thấy chúng tôi đứng trong phòng anh cả liền vội bước vào kéo ra:

— Hai đứa vào phòng anh cả làm gì? Chị dâu con nhiều chuyện lắm, không thích ai vào phòng nó đâu.

Tôi cười:

— Mẹ à, nếu hôm nay con không vào đây, chắc còn chẳng biết mẹ phân biệt đối xử rõ như vậy. Phòng anh cả chị dâu thì dọn sạch bong, còn phòng bọn con bụi phủ đầy, đến mở cửa thông gió cũng không có.

Mẹ chồng vội giải thích:

— Ôi trời, Tiểu Lan à, con oan cho mẹ rồi. Cuối năm bận quá, mấy hôm nay mẹ mới rảnh. Mẹ định dọn phòng cho tụi con mà.

— Mẹ vừa mới dọn xong phòng anh cả chị dâu thì hai đứa về tới nơi rồi.

— Mẹ già rồi, tay chân chậm chạp nên làm không kịp thôi.

— Thế này nhé, hai đứa xuống phòng khách nghỉ đi, mẹ dọn ngay đây.

Nói đến cuối, giọng bà còn nghẹn nghẹn như thể bị tôi oan ức ghê gớm lắm.

Trần Triết thấy mẹ buồn thì lập tức mềm lòng, vội cầm lấy dụng cụ dọn dẹp.

— Mẹ, tụi con về rồi thì mẹ còn dọn gì nữa, mẹ nghỉ đi, để bọn con tự làm.

Mẹ chồng lại lập tức từ chối:

— Con lái xe cả quãng đường dài đã mệt rồi, nghỉ đi, để mẹ làm.

Tôi nhìn hai mẹ con đùn đẩy qua lại, bèn ho mạnh một tiếng.

Cả hai cùng quay sang nhìn tôi.

Tôi cười nhạt:

— Mẹ à, con đi đường về cũng mệt thật. Hai người cứ dọn đi, con xuống nghỉ trước đây.

Nói xong tôi lập tức đi xuống lầu.

Bớt diễn cảnh mẹ con tình thâm trước mặt tôi đi. Tưởng làm vậy là đẩy việc cho tôi được à? Không đời nào.

Vì chuyện này, năm thứ hai tôi không muốn về quê chồng ăn Tết nữa.

Chương trước Chương sau