Tôi đang mang thai, lại nghén rất nặng nên khứu giác trở nên cực kỳ nhạy, đặc biệt với những mùi thức ăn lạ.
Khi đi ngang qua một sạp bán đồ luân, mùi thịt kho nồng nặc bất thường ập tới khiến tôi lập tức phải bịt miệng, cúi gập người xuống, nôn khan hai tiếng.
Tôi còn chưa kịp đứng thẳng lại thì phía sau cổ áo đã bị một bàn tay đầy dầu mỡ túm chặt.
“Con k/h/ố/n! Mày cố ý phải không?”
“Thấy tao buôn bán đắt hàng nên khó chịu à? Chạy đến đây giả vờ buồn nôn để phá sạp tao hả?”
Tôi sững sờ.
Hôm nay tôi chỉ đi thay chồng thu tiền thuê mặt bằng, sao lại thành ra cố ý đến làm nhục chị ta thế này?
“Không phải đâu chị, em đang mang thai…”
“Mang thai thì sao? Mang thai là muốn làm gì thì làm à?”
Chị ta vung tay mạnh một cái.
Ngay sau đó chộp lấy mười cân thịt bò kho vừa mới thái trên thớt.
“Bạch!”
Chị ta ném thẳng xuống đất.
“Năm trăm một cân! Mua hết cho tao!”
“Thiếu một lạng thì hôm nay mày đừng mong bước ra khỏi đây!”
…
Chị ta nhìn tôi từ đầu đến chân, nước bọt văng tứ tung vào mặt tôi.
“Tao mặc kệ mày mang thai rồng hay mang thai lợn!”
“Dám nôn trước sạp tao là phá bát cơm của tao rồi!”
Tôi vội xua tay giải thích.
“Em không mua đâu, em chỉ đi ngang qua thôi. Em cũng đâu có nôn ra gì, sao chị lại…”
“Năm trăm một cân!”
Chị ta rút điện thoại ra, dí sát màn hình vào mặt tôi.
“Tổng cộng một trăm cân, quét mã đi! Năm mươi triệu! Bớt nói nhảm!”
“Nhưng thịt này giá ngoài chợ chỉ khoảng bốn mươi nghìn…”
“Thịt của tao có gia vị vô giá!”
Hai mắt chị ta trợn trừng như mắt bò.
“Bí phương! Bí phương gia truyền! Hiểu chưa? Mày định quỵt tiền à?”
Chị ta giẫm mạnh một chân lên miếng thịt dưới đất.
“Hôm nay không mua, thử bước ra khỏi cửa xem!”
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt.
Người đàn bà ngoài bốn mươi, mặt tròn đầy thịt, trông có chút quen quen.
Tôi bị nghén rất nặng, đã điều trị một thời gian nên đỡ hơn nhiều.
Nhưng lúc này mùi thịt kho nồng đến kỳ lạ kia cứ xộc lên, khiến dạ dày tôi thật sự cuộn trào.
Tôi liếc về phía cửa bếp phía sau sạp.
Ngay lập tức thân hình béo tròn của chị ta chắn ngang lại.
“Chị à.”
Tôi hít sâu một hơi, cố đè xuống cảm giác buồn nôn trong bụng.
“Chúng ta nói cho rõ nhé.”
“Thứ nhất, em chưa hề nôn ra, chỉ nôn khan hai tiếng.”
“Thứ hai, chỗ thịt này là chị tự tay ném xuống đất, em chưa chạm vào.”
“Thứ ba…”
“Nói lý cái gì!”
Chị ta lập tức vơ con d/a/o chặt xương trên thớt lên.
“Muốn nói lý à? Bà đây chính là lý lẽ!”
Chị ta chống nạnh hất cằm.
“Mày biết một ngày sạp tao kiếm bao nhiêu không?”
“Năm trăm triệu!”
“Mày nôn một cái là khách chạy hết!”
Chị ta chỉ về phía đám người xung quanh đang giơ điện thoại quay phim.
“Thấy chưa? Ai cũng đang quay đấy!”
“Nếu mày không mua, tao cho mày lên xu hướng toàn mạng luôn!”
Tôi ngẩn ra.
Doanh thu mỗi ngày của cả khu chợ này tôi nhắm mắt cũng biết.
Gộp hết lại cũng chưa chắc đến năm trăm triệu.
Lúc này bên cạnh có một ông lão đeo kính khẽ nói:
“Con bé này đúng là chưa nôn ra thật…”
“Úi chà!”
Người đàn bà lập tức quay phắt lại.
“Sao? Lão già sắp c/h/ế/t kia thích nó rồi à?”
“Hay là lão trả tiền thay nó đi?!”
Ông lão lập tức rụt cổ, lùi vào đám đông.
Bụng dưới của tôi bắt đầu âm ỉ đau.
Đứa bé này đến với tôi không hề dễ dàng.
Tôi đã mất ba năm điều dưỡng cơ thể mới mang thai được.
Bác sĩ dặn đi dặn lại rằng ba tháng đầu tuyệt đối không được tức giận, cũng không được làm việc quá sức.
Vì vậy mấy năm nay chuyện trong chợ đều do chồng tôi xử lý.
Tôi vịn vào sạp hàng bên cạnh, lòng bàn tay lạnh toát vì mồ hôi.
“Tôi mua.”
Tôi nghiến răng nói.
“Nhưng một trăm cân nhiều quá, tôi chỉ mua miếng dưới đất kia thôi. Mười cân, năm triệu.”
“Năm triệu?”
Chị ta như bị x/ú/c p/h/ạ/m nặng nề.
Ánh mắt liếc sang chiếc túi LV tôi đang xách.
“Bây giờ mười cân là mười triệu!”
“Tăng giá rồi!”
“Chị… vậy tôi không mua nữa! Để xem chị làm gì được tôi?”
Chị ta lại ném mạnh miếng thịt xuống đất, nước bẩn bắn tung tóe.
“Không mua?”
“Được thôi!”
Chị ta nháy mắt sang bên cạnh.
Một gã đàn ông đầu trọc đang ngậm th/u/ố/c lá lững thững bước ra từ phía sau sạp.
Vai to bắp thịt, cánh tay xăm hình rồng.
Gã rút điện thoại ra, dí sát mặt tôi chụp “tách tách” vài tấm.
“Đi điều tra nó.”
Người đàn bà cười lạnh.
“Xem nó ở đâu, làm gì, chồng nó là ai.”
“Dám quỵt tiền à? Ngày mai tao kéo đến tận cơ quan nó làm loạn!”
Tôi suýt bật cười.
Đi điều tra tôi sao?
Toàn bộ thông tin của các tiểu thương trong khu chợ này đều nằm trong điện thoại của tôi.
Bao gồm cả tấm ảnh mờ nhòe trên bản photo chứng minh thư của chị ta.
2
Điện thoại trong túi tôi chợt sáng lên, là một tin nhắn WeChat.
Chồng tôi nhắn:
“Em tìm được sạp đó chưa? A035, tên Vương Thúy Phấn, nợ tiền thuê ba tháng rồi. Em tiện thì nhắc bà ta giúp anh nhé.”
Tôi theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên.
A035, Vương Thúy Phấn.
Thì ra là chị ta.
Tôi khẽ ho một tiếng.
“Chị nợ tiền thuê ba tháng rồi à?”
“Chị này,” giọng tôi dịu lại, mang chút ý thương lượng,
“hay chúng ta đừng làm căng nữa. Em quen người quản lý khu chợ này. Hay thế này nhé, em nói giúp một câu, miễn cho chị nửa năm tiền thuê.”
Tôi nói hoàn toàn thật lòng.
Tiền thuê sạp này ba triệu mỗi tháng, nửa năm là mười tám triệu.
Đối với tôi, chuyện đó chỉ cần sửa lại một con số.
Tôi đang mang thai, cũng lười nổi nóng. Coi như tích phúc cho đứa bé sắp chào đời.
Vương Thúy Phấn đứng đơ ra một giây.
Ngay sau đó, chị ta phá lên cười khanh khách, giọng đầy mỉa mai.
“Miễn nửa năm tiền thuê?”
Chị ta cười đến mức cúi gập cả người.
“Con khốn, mày nằm mơ à? Mày tưởng mày là ai? Bà chủ chắc?”
Chị ta bước sát lại, hơi thở hôi xộc thẳng vào mặt tôi.
“Còn dám nói quen quản lý? Tao còn là vợ của quản lý đây này!”
“Em thật sự là…”
“Bớt mơ mộng đi!”
Chị ta phẩy tay như đuổi ruồi.
“Tao bán hàng ở đây năm năm rồi, quan hệ gì mà chưa từng thấy?”
Chị ta đắc ý vỗ bồm bộp lên mặt thớt.
“Cái chợ này là địa bàn của nhà họ Chu chúng tao!”
“Chu Kiến Minh mày biết không? Cả khu đất này là của ông ấy!”
“Chồng tao là em trai ông ấy đấy! Mày là cái thá gì mà dám nói miễn tiền thuê?”
Chị ta mở album ảnh trong điện thoại ra.
Bức đầu tiên là ảnh hai vợ chồng chị ta chụp chung với một người đàn ông, trông vô cùng thân thiết.
Người đàn ông đó đúng là chồng tôi, Chu Kiến Quốc.
Nhưng tôi kết hôn với anh ấy bao nhiêu năm rồi, chưa từng nghe nói anh ấy có em trai.
Tôi nghĩ sao nói vậy, liền buột miệng nói ra.
“Loại như mày mà cũng muốn nghe chuyện nhà tao?”
“Cái hạng mày còn không xứng xách dép cho ông ấy!”
Tôi cúi xuống nhìn điện thoại, gửi cho chồng một tin nhắn.
“Em đang ở sạp thịt kho. Vương Thúy Phấn nói em không xứng xách dép cho anh.”
Chồng tôi lập tức trả lời:
“??? Vợ ơi em đứng yên đó, mười phút nữa anh tới ngay.”
Gã đầu trọc đã bước tới bao vây, một tay giữ chặt lấy tôi.
Vương Thúy Phấn khoanh tay trước ngực, vẻ mặt đắc thắng.
“Tao hỏi mày lần cuối.”
Chị ta xòe năm ngón tay ra.
“Một trăm cân, tổng cộng một trăm triệu. Quét mã.”
“Nếu không…”
“Nếu không thì sao?”
“Nếu không tao sẽ cho mày biết quy tắc ở cái chợ này là gì!”
Tôi nhìn khuôn mặt vênh váo của chị ta, thầm nghĩ:
Quy tắc à?
Quy tắc của cái chợ này vốn là do tôi đặt ra.
Tôi ngẩng đầu nhìn gương mặt đang vặn vẹo vì đắc ý của chủ sạp, bỗng mỉm cười.
“Vương Thúy Phấn, chị sẽ hối hận đấy.”
“Hối hận?”
Chị ta như vừa nghe được chuyện cười của trẻ con.
“Từ nhỏ đến giờ bà đây chưa từng biết hối hận là gì!”
“Vậy chị dám đợi không?”
“Mười phút nữa, chồng tôi — Chu Kiến Quốc — sẽ đến ngay.”
Vương Thúy Phấn càng cười to hơn, những nếp nhăn trên mặt co rúm lại.
“Con gà con vịt nào cũng dám nhận là vợ Chu Kiến Quốc à?”
“Được thôi, bà đây đứng đây đợi xem!”
Chị ta ngồi phịch xuống chiếc ghế dính đầy dầu mỡ, vắt chân chữ ngũ.
“Để tao xem mày còn bày ra được trò gì!”
Thời gian từng phút trôi qua.
Mười phút.
Mười lăm phút.
Tôi nhìn về phía cổng chợ, chờ đợi đến mức cổ mỏi nhừ.
Đám đông xung quanh bắt đầu xôn xao.
Có người cúi xuống xem đồng hồ, có người ghé tai bàn tán.
Sự kiên nhẫn của Vương Thúy Phấn dần cạn sạch.
“Ồ.”
Chị ta lên tiếng đầy châm biếm, xoay chiếc điện thoại qua lại giữa các ngón tay.
“Chu tổng đâu rồi?”
“Anh chồng đại gia của mày đâu?”
“Chẳng lẽ…”
Chị ta cố tình kéo dài giọng, ánh mắt liếc xuống bụng tôi.
“Cái thai này… là của thằng nào đó, nên hắn không dám vác mặt đến đây à?”