Chương 2

Trong mỗi bức ảnh, biểu cảm của Hứa Thanh đều rất đáng sợ.

 

Cô ấy cười mà như không cười, nhìn tôi chằm chằm, nụ cười khoa trương và cố ý.

 

“Sau đó, anh đã đi điều tra quá khứ của Hứa Thanh. Em còn nhớ, cô ấy từng nói với em rằng cô ấy bị bạn cùng phòng bắt nạt hồi cấp ba không?”

 

Tôi gật đầu.

 

Đúng là Hứa Thanh có nói về chuyện này, cô ấy bị các bạn cùng phòng ở trường cấp ba bắt nạt tập thể, sau đó chuyển trường.

 

Vì chuyện đó, tôi đã từng rất thương cô ấy.

 

Lộ Hà hít một hơi thật sâu, anh ấy đưa cho tôi xem một ảnh chụp tin tức.

 

“Ngày 1 tháng 3 năm 2013, phòng ký túc xá số 405 trường Trung học Kiến thiết xảy ra hỏa hoạn ngoài ý muốn, ba người trong ký túc xá đều tử vong, chỉ có một học sinh vì về muộn không về ký túc xá nên đã sống sót.”

 

Trường Trung học Kiến thiết chính là trường cũ của Hứa Thanh.

 

Tim tôi đập thình thịch.

 

Chuyện này, Hứa Thanh chưa từng nói với tôi.

 

“Anh đã liên lạc với bạn học cấp ba của Hứa Thanh, cô ấy nói với anh, vụ hỏa hoạn năm đó, cảnh sát nghi ngờ là do có người cố ý phóng hỏa, nhưng không tìm được bằng chứng, đó là một sự việc rất kỳ lạ.

 

Hơn nữa Hứa Thanh chưa từng bị bắt nạt, ngược lại, cô ấy và một bạn nữ trong ký túc xá có quan hệ rất tốt, nhưng từ lúc bắt đầu năm lớp 11, quan hệ của họ không còn như trước.

 

Chính xác hơn là cả lớp của Hứa Thanh đều có chút sợ cô ấy.”

 

“Vì sao?” Ta khó hiểu hỏi.

 

Chóp mũi Lộ Hà lấm tấm mồ hôi.

 

“Năm lớp 10, Hứa Thanh từng bị bắt cóc. Trước khi bị bắt cóc, tính cách của cô ấy rất yên tĩnh, hướng nội. Nhưng từ sau khi bị bắt cóc, tính cách của cô ấy thay đổi hẳn, trở nên rất hướng ngoại.

 

Bạn học của Hứa Thanh nói rằng, cô ấy cho người ta cảm giác rất kỳ lạ, ngay cả thói quen ăn uống cũng khác trước, giống như biến thành một người khác vậy.”

 

Lộ Hà: “Anh đã tìm được tin tức về vụ bắt cóc Hứa Thanh lúc đó.”

 

Tôi nhìn ảnh của tên bắt cóc bị bắt trên điện thoại của Lộ Hà.

 

Đó là một người phụ nữ trông cực kỳ hung dữ.

 

Nhưng điều khiến tôi sợ hãi nhất là, người phụ nữ trong ảnh đang cười. Và thần thái lúc cười của cô ta, lại rất giống với nụ cười của Hứa Thanh mà tôi từng thấy.

 

Lộ Hà nhìn tôi, nói một câu khiến tôi lạnh cả sống lưng.

 

“Tiểu Nặc, em nghĩ, người trở về lúc đó, có phải Hứa Thanh thật không?”

 

Lời nói của Lộ Hà khiến tôi nổi da gà.

 

Tôi nhớ lại những năm tháng đã qua bên cạnh Hứa Thanh.

 

Hứa Thanh có tính cách như con trai, nhưng luôn rất quan tâm chăm sóc tôi.

 

Tôi còn nhớ có lần ở đại học, tôi bị ngộ độc thực phẩm, buồn nôn lại tiêu chảy, quần áo đều dính đầy bãi nôn, vô cùng t.h.ả.m hại. Chính Hứa Thanh đã chăm sóc tôi suốt đêm, lau chùi từng bãi nôn trên người tôi. Lúc đó tôi chỉ có một suy nghĩ, muốn làm bạn với Hứa Thanh cả đời.

 

Nhưng tôi đột nhiên phát hiện, tôi hoàn toàn không biết gì về quá khứ của Hứa Thanh.

 

Cô ấy chưa bao giờ nói với tôi về vụ hỏa hoạn hay vụ bắt cóc xảy ra hồi cấp ba.

 

Lúc này, điện thoại của tôi lại vang lên.

 

Tôi cúi đầu nhìn, là điện thoại của Hứa Thanh.

 

Không, chính xác hơn là của Hứa Thanh đến từ một tuần sau.

 

Tôi liếc nhìn Lộ Hà: “Em đi vệ sinh.”

 

Tôi nhanh chóng đi vào nhà vệ sinh trong phòng, bắt máy.

 

Đầu dây bên kia vẫn là giọng nói nức nở của Hứa Thanh.

 

  1.  

 

“Sao cuộc gọi trước lại ngắt nhanh vậy, tớ còn nhiều lời chưa nói xong, gọi mãi mới được.

 

Tiểu Nặc, tớ muốn nói với cậu một chuyện rất quan trọng về Lộ Hà.

 

Sau khi cậu chết, tớ đã đi nhờ người điều tra Lộ Hà, thật ra anh ta còn có một người anh song sinh.

 

Từ nhỏ tính cách của anh trai Lộ Hà đã rất kỳ lạ, 12 tuổi vẫn còn tè dầm, thích ngược đãi động vật, và thường xuyên có hành vi bạo lực với bạn học, đây là dấu hiệu điển hình của kẻ có tiềm năng sát nhân.

 

Năm Lộ Hà 14 tuổi, anh trai anh ta đã đ.á.n.h bạn học bị thương nặng, phải bồi thường không ít tiền. Ngay đêm trước khi anh trai anh ta phải vào trại giáo dưỡng, nhà họ đã xảy ra một vụ hỏa hoạn lớn, anh trai của Lộ Hà đã c.h.ế.t cháy trong đám cháy.

 

Tiểu Nặc, tớ vẫn luôn tự hỏi, tại sao Lộ Hà lại giấu diếm chuyện này với chúng ta.

 

Cậu nói xem, người c.h.ế.t trong vụ hỏa hoạn năm đó, có phải là Lộ Hà thật không?”

 

Tim tôi đột nhiên thắt lại.

 

Anh em song sinh thường có ngoại hình cực kỳ giống nhau, nếu người sống sót năm đó không phải Lộ Hà, mà là anh trai song sinh của anh ấy thì sao? Để trốn tránh việc phải vào trại giáo dưỡng, anh trai của Lộ Hà đã sống với thân phận của Lộ Hà.

 

Hơi thở của tôi đột nhiên trở nên gấp gáp.

 

Hứa Thanh và Lộ Hà, rốt cuộc ai mới là người nói thật?

 

Ngay lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

 

“Tiểu Nặc, em không sao chứ? Anh nghe thấy hình như em đang nói chuyện với ai đó bên trong.”

 

Giọng của Lộ Hà truyền đến từ ngoài cửa.

 

Tôi vội vàng điều chỉnh hơi thở: “Em không sao.”

 

Đột nhiên, Hứa Thanh trong điện thoại hạ giọng, sợ hãi nói: “Tiểu Nặc, nguyên nhân cái c.h.ế.t của cậu đã thay đổi rồi! Nguyên nhân cái c.h.ế.t của cậu từ ngã cao đã biến thành vỡ tim, cậu bị đ.â.m chết!”

 

Tim tôi đập điên cuồng.

 

Tôi cẩn thận cúi người, bò trên mặt đất.

 

Xuyên qua khe cửa, tôi nhìn thấy chân của Lộ Hà. Và trong tay anh ấy, là một con d.a.o cực kỳ sắc bén.

 

Lúc này, giọng nói trong điện thoại đột nhiên im bặt.

 

Thời gian gọi 1 phút đã hết.

 

Số lần gọi còn lại: 3

 

Tay nắm cửa từ từ xoay chuyển.

 

Tôi kinh hãi lùi lại.

 

Ngay sau đó, cửa mở ra.

 

Lộ Hà đứng ở cửa, con d.a.o nhọn trong tay lóe lên ánh sáng chói mắt. Anh ấy mỉm cười với tôi, nhìn tôi với vẻ mặt đầy ẩn ý.

 

Tôi lùi lại hai bước, tựa lưng vào bồn rửa tay, cảnh giác nhìn Lộ Hà.

 

“Tiểu Nặc, Hứa Thanh có thể là một người rất nguy hiểm, chúng ta cần vũ khí để phòng thân.”

 

Anh ấy đưa con d.a.o cho tôi.

 

Tôi nhận lấy con dao, dùng sức nắm chặt trong tay: “Lộ Hà, anh từng có một người anh song sinh phải không?”

 

Biểu cảm của Lộ Hà thoáng thay đổi.

 

Ánh mắt anh ấy d.a.o động vài lần: “Tiểu Nặc, ai nói cho em biết?”

 

Trái tim tôi chùng xuống.

 

“Vì sao trước giờ anh chưa bao giờ nói cho em biết?”

 

Lộ Hà im lặng nhìn tôi. Tôi cảm thấy như anh ấy đang quan sát phản ứng của tôi.

 

Sau một hồi im lặng lâu, Lộ Hà thở dài.

 

“Tiểu Nặc, từ trước đến nay, anh không muốn nói cho em chuyện này, là vì nó là một vết sẹo của anh.

 

Anh trai anh là một kẻ điên có nhân cách chống đối xã hội, anh ấy đã từng làm rất nhiều chuyện điên rồ và tàn nhẫn.

 

Nhưng vào đêm xảy ra vụ hỏa hoạn đó, anh ấy lại cứu anh, che chở cho anh dưới thân thể mình. Còn anh ấy thì trở thành một t.h.i t.h.ể cháy đen.

 

Anh luôn ghét, luôn sợ hãi người anh này, nhưng đến cuối cùng, người cứu anh bằng cả mạng sống lại là anh ấy.

 

Vì vậy, Tiểu Nặc, anh không muốn nhắc lại chuyện xưa này với em.”

 

Lộ Hà nói với vẻ mặt nặng trĩu.

 

“Vậy tại sao anh không nói cho em biết về việc mua bảo hiểm cho em?”

 

Tôi nhìn sâu vào mắt Lộ Hà.

 

Trên mặt anh ấy thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, sau đó bất lực nói: “Là Hứa Thanh nói cho em biết đúng không?

 

Anh có một cậu em khóa dưới rất thân, chính là người em từng gặp, người nhìn có vẻ ngốc nghếch đó, gần đây cậu ấy chuyển sang bán bảo hiểm, anh muốn giúp đỡ cậu ấy một chút, nên đã mua hai hợp đồng bảo hiểm bên chỗ cậu ấy.

 

Không chỉ mua cho em, anh còn mua cho cả chính mình.”

 

Anh ấy đưa cho tôi xem tin nhắn trò chuyện với cậu em khóa dưới.

 

Đúng là, Lộ Hà cũng đã mua cho mình một hợp đồng.

 

Trong lòng tôi càng thêm bối rối.

 

Tôi và Lộ Hà đã ở bên nhau hai năm, sự quan tâm của anh ấy dành cho tôi có thể dùng từ tỉ mỉ, chu đáo để hình dung.

 

Quan hệ của tôi với gia đình rất bình thường, chính Lộ Hà và Hứa Thanh là người đã lấp đầy khoảng trống đó.

 

Tôi bắt đầu nghi ngờ. Hai người đối xử tốt với tôi như vậy, liệu có thật sự là hung thủ g.i.ế.c hại tôi không? Nếu như tôi thật sự vô tình trượt chân ngã xuống lầu thì sao? Chỉ là bọn họ không muốn chấp nhận sự thật đó mà thôi.

 

Lúc này, Lộ Hà nắm lấy tay tôi.

 

“Tiểu Nặc, Hứa Thanh luôn cố gắng chia rẽ chúng ta, bây giờ anh rất yếu, bình nước kia chắc chắn có vấn đề.

 

Vụ bắt cóc năm đó, anh đã hỏi một người bạn làm cảnh sát của anh. Lúc cảnh sát đến, hiện trường chỉ còn lại một mình Hứa Thanh, người phụ nữ bắt cóc Hứa Thanh đã biến mất.

 

Cảnh sát đã hỏi Hứa Thanh rất nhiều câu hỏi, nhưng cô ấy đều không trả lời được, kể cả tung tích của người phụ nữ kia, thậm chí Hứa Thanh còn quên cả cha mẹ mình.

 

Cô ấy giống như mất trí nhớ, không nhớ gì cả, nhưng em không thấy kỳ lạ sao? Thần thái khi cô ấy cười thật sự rất giống kẻ bắt cóc đã biến mất đó.

 

Hơn nữa, ngoài tuổi tác, chiều cao và vóc dáng của Hứa Thanh cũng rất tương đồng với kẻ bắt cóc đó.”

 

Lộ Hà nói với vẻ mặt nghiêm trọng.

 

Lưng tôi chợt toát mồ hôi lạnh.

 

Lúc này, điện thoại của tôi lại vang lên. Là điện thoại của Lộ Hà tương lai.

 

Tôi nhìn Lộ Hà, vẫn bắt máy trước mặt anh ấy.

 

“Tiểu Nặc, cuối cùng anh cũng gọi được rồi, bây giờ là 10 giờ rưỡi, vài giây nữa, sẽ có một tiếng động lớn phát ra từ tầng dưới, vì sự an toàn của em, anh sẽ một mình xuống lầu kiểm tra.

 

Em tuyệt đối đừng để anh xuống lầu, nhất định phải để anh ở bên cạnh em!”

 

Đột nhiên, cuộc gọi kết thúc. Nhưng lần này, chỉ kéo dài đúng 30 giây, và Lộ Hà là người chủ động cúp máy. 

 

Giống như là bên kia đột nhiên gặp tình huống khẩn cấp vậy.

Chương này đã bị khoá. Bạn vui lòng ấn vào Popup để mở khoá nội dung. Lỡ ấn x thì mọi người loading lại web là hiện popup.

Chương trước Chương sau