Chương 3

Chương 6

 

5

 

Lễ ký kết được tổ chức vô cùng long trọng, địa điểm ký kết chính là đại sảnh yến tiệc của Hòa Viên.

 

Đèn chùm pha lê chiếu sáng cả sảnh tiệc như ban ngày, tháp champagne lấp lánh dưới ánh đèn, tỏa ra ánh sáng mê hoặc.

 

Mọi chi tiết đều cho thấy tầm quan trọng của buổi ký kết này.

 

Tổng giám đốc phía đối tác đặc biệt bay từ nước M sang để tham dự.

 

Ông đứng trước cửa kính sát đất, nhìn xuống toàn cảnh thành phố Trầm, không khỏi cảm thán:

 

“Ngài Hạ, thiết kế của Hòa Viên thật sự khiến người ta kinh ngạc. Nghe nói nơi này là ngài đặc biệt xây cho phu nhân?”

 

Hạ Tây Châu mặc âu phục chỉnh tề, nụ cười lịch thiệp trên môi. Anh ta tự nhiên đưa tay ôm lấy eo tôi.

 

“Đúng vậy. A Hòa thích phong cảnh ở nơi cao, nên tôi đặc biệt chọn khu vực này.”

 

Tôi cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh ta, nhưng trong lòng lại dâng lên một cơn buồn nôn.

 

Người đàn ông từng khiến tôi rung động đến thế, giờ mỗi lần chạm vào đều khiến tôi rợn cả sống lưng.

 

Tôi cố nén khó chịu, gượng cười:

 

“Ngài Johnson quá khen rồi.”

 

Ông Johnson quay sang tôi, ánh mắt đầy tán thưởng.

 

“Hạ Phu nhân, sự cưng chiều mà chồng cô dành cho cô thật khiến người ta ngưỡng mộ. Công trình này không chỉ có ngoại hình độc đáo, mà thiết kế bên trong cũng thể hiện sự dụng tâm dành cho cô.”

 

“Đúng vậy.”

 

Tôi cười lạnh trong lòng.

 

Ngay cả chuyện ngoại tình… cũng có thể sắp xếp “dụng tâm” như vậy.

 

Nhưng ngoài mặt tôi chỉ lịch sự gật đầu.

 

“Ngài Johnson quá lời rồi.”

 

Các cơ quan truyền thông lớn của thành phố Trầm cũng kéo đến đông nghịt, truyền hình trực tiếp toàn bộ sự kiện. Đèn flash lóe lên liên tục, phóng viên tranh nhau vị trí quay tốt nhất.

 

Tôi cảm nhận rõ ống kính của họ không chỉ hướng vào sự kiện thương mại này, mà còn hướng vào tôi và Hạ Tây Châu — cặp vợ chồng “mẫu mực”.

 

“Hạ tổng, xin hỏi lần hợp tác này có ý nghĩa gì đối với chiến lược quốc tế hóa của tập đoàn Hạ thị?”

 

Một phóng viên lớn tiếng hỏi.

 

Hạ Tây Châu bình tĩnh nhận micro, giọng nói trầm ổn:

 

“Lần hợp tác này đánh dấu việc sản phẩm của Hạ thị chính thức tiến vào thị trường cao cấp châu Âu và Mỹ…”

 

Tôi đứng bên cạnh, nhìn dáng vẻ thao thao bất tuyệt của anh ta, nhưng suy nghĩ lại trôi về nửa tháng trước.

 

Ngày hôm đó, tôi tỉnh dậy trong bệnh viện, được thông báo rằng con của chúng tôi đã mất.

 

Còn Hạ Tây Châu, chồng tôi, lại đang ở phòng bệnh bên cạnh an ủi thư ký của anh ta — Hứa Manh Manh.

 

Người phụ nữ đang mang thai con của anh ta.

 

“A Hòa?”

 

Hạ Tây Châu khẽ chạm vào khuỷu tay tôi, kéo tôi trở lại thực tại.

 

“Đến lúc ký rồi.”

 

Tôi máy móc gật đầu, đi theo anh ta đến bàn ký kết.

 

Quá trình ký kết diễn ra vô cùng suôn sẻ. Ba chúng tôi lần lượt ký tên vào ba bản hợp đồng, trao đổi văn kiện, bắt tay chụp ảnh.

 

Suốt cả quá trình, tôi giữ nụ cười hoàn hảo. Không ai có thể nhìn ra cơn sóng dữ trong lòng tôi.

 

Bước cuối cùng là phần phóng viên đặt câu hỏi.

 

Hầu hết câu hỏi đều xoay quanh kỹ thuật và triển vọng thị trường của lần hợp tác này.

 

Hạ Tây Châu trả lời trôi chảy, thỉnh thoảng nhìn tôi với ánh mắt đầy dịu dàng giả tạo.

 

Cuối cùng, đến phần câu hỏi của phóng viên mà tôi đã sắp xếp trước.

 

“Xin hỏi Hạ Phu nhân có suy nghĩ gì về việc sản phẩm của Hạ thị vươn ra quốc tế?”

 

Nữ phóng viên đeo kính gọng đen hỏi.

 

Đó chính là ám hiệu đã hẹn trước.

 

Cả hội trường lập tức im lặng, mọi ánh mắt đều dồn về phía tôi.

 

Hạ Tây Châu cũng nhìn tôi đầy tình ý, chờ đợi bài phát biểu của tôi sẽ khiến buổi hợp tác này càng thêm hoàn hảo.

 

Anh ta còn nhẹ nhàng bóp tay tôi, như đang nói: “Xem chúng ta hợp đôi thế nào.”

 

Tôi nhận micro từ tay nhân viên phục vụ, mỉm cười.

 

Khoảnh khắc này, tim tôi đập nhanh hơn.

 

Nhưng không phải vì căng thẳng.

 

Mà vì… sự bùng nổ sắp tới.

 

“Cảm ơn câu hỏi của cô.”

 

Giọng tôi vang rõ khắp đại sảnh.

 

“Nhưng tôi cần sửa lại cách xưng hô của cô. Tôi không phải Hạ Phu nhân.”

 

“Bởi vì tôi và ông Hạ Tây Châu… đã ly hôn rồi.”

 

Chương 7

 

6

 

Lời vừa dứt, bên cạnh tôi vang lên tiếng ly thủy tinh vỡ.

 

Sắc mặt Hạ Tây Châu lập tức tái nhợt.

 

Chiếc ly champagne trong tay anh ta rơi xuống đất, rượu bắn tung tóe làm bẩn bộ vest đặt may riêng.

 

Cả hội trường im phăng phắc.

 

Dường như không ai tiêu hóa nổi lời tôi vừa nói.

 

Trong sự yên lặng quái dị đó, giọng tôi càng trở nên rõ ràng.

 

“Còn về ý kiến của tôi đối với lần hợp tác này…”

 

“Tôi đã mời luật sư chuyên nghiệp, sẽ trực tiếp làm việc với bộ phận pháp lý của Hạ thị về vấn đề xâm phạm quyền sáng chế.”

 

“Tôi tin rằng rất nhanh sẽ có lời giải thích cho mọi người.”

 

“Ầm—”

 

Cả hiện trường lập tức nổ tung.

 

Các phóng viên như cá mập ngửi thấy mùi máu, đồng loạt giơ máy ảnh chụp điên cuồng. Đèn flash dồn dập như mưa, khiến tôi gần như không mở nổi mắt.

 

Hạ Tây Châu chợt hoàn hồn, vội vàng bịt miệng tôi, cố gắng nặn ra một nụ cười.

 

“Các bạn phóng viên, xin hãy bình tĩnh.”

 

Anh ta quay sang mọi người, giọng cố tỏ ra trấn định.

 

“Thời gian gần đây vợ tôi liên tiếp gặp tai nạn xe và sảy thai, chịu đả kích quá lớn nên rơi vào trạng thái tự trách sâu sắc.”

 

Tôi nhìn anh ta diễn kịch, trong lòng cười lạnh.

 

Trong mắt anh ta thậm chí còn ngấn nước.

 

Bộ dạng đau lòng ấy… quả thực có thể giành giải Oscar.

 

“Cô ấy cho rằng những chuyện ngoài ý muốn đó là do mình gây ra nên tinh thần không ổn định.”

 

Hạ Tây Châu tiếp tục nói dối, một tay siết chặt cổ tay tôi.

 

“Hy vọng mọi người đừng trách móc cô ấy quá mức.”

 

Nhân lúc mọi người xôn xao bàn tán, anh ta cúi đầu nghiến răng nói bên tai tôi:

 

“A Hòa, đừng tùy hứng.”

Chương này đã bị khoá. Bạn vui lòng ấn vào Popup để mở khoá nội dung. Lỡ ấn x thì mọi người loading lại web là hiện popup.

Chương trước Chương sau