Ngón tay Thẩm Duật dừng lại ở mép tập hồ sơ.
“Em không sợ tôi có mưu đồ khác?”
“Anh mưu đồ gì?”
Anh nhìn tôi, không nói.
Khương Vãn đứng bên cạnh ho hắng.
“Hai vị, hay là lĩnh chứng trước đi, bảo vệ trước cửa đã nhìn hai người ba phút rồi kìa.”
Tôi và Thẩm Duật bước vào sảnh. Lúc điền mẫu đơn, nhân viên nhìn tôi, rồi lại nhìn Thẩm Duật.
“Hai vị tự nguyện kết hôn chứ?”
Thẩm Duật đáp rất điềm tĩnh: “Đúng.”
Nhân viên lại nhìn tôi: “Thưa cô?”
Tôi nắm chặt bút, viết tên Thẩm Duật vào ô “Phối ngẫu”.
“Đúng.”
Khoảnh khắc con dấu thép đóng xuống, điện thoại tôi reo.
Lục Cảnh Xuyên.
Tôi không bắt máy. Anh ta gọi liên tục ba cuộc.
Thẩm Duật nhìn thấy màn hình hiển thị: “Cần tôi tránh mặt không?”
“Không cần.”
Tôi nhấc máy. Lục Cảnh Xuyên hỏi phủ đầu ngay:
“Em đang ở đâu? Trợ lý nói em không nhận dây chuyền, còn kéo Khương Vãn đi ra ngoài. Hứa Đường, em đừng làm nũng không có điểm dừng nữa.”
Tôi nhìn cuốn sổ đỏ trong tay.
“Tôi đang ở Cục Dân Chính.”
Đầu dây bên kia yên lặng hai giây.
“Em đến đó làm gì? Đi làm quen quy trình trước à? Đăng ký không phải là ngày rước dâu sao?”
Tôi nói: “Đã lĩnh chứng xong rồi.”
Lục Cảnh Xuyên bật cười: “Em đăng ký với ai? Hứa Đường, em có nói dối thì cũng tìm lý do nào ra hồn chút.”
Thẩm Duật đặt cuốn sổ đỏ của mình lên bàn, giọng nói truyền qua ống nghe:
“Với tôi.”
Tiếng cười của Lục Cảnh Xuyên tắt ngấm.
“Thẩm Duật?!”
Tôi gập giấy chứng nhận kết hôn lại.
“Lục Cảnh Xuyên, đám cưới anh tự mà lo liệu đi.”
Trong điện thoại truyền đến tiếng ghế bị đá lật.
“Hứa Đường, em dám!”
Tôi cúp máy.
Khương Vãn đứng ngoài cửa giơ ngón tay cái về phía tôi.
“Đã!”
Thẩm Duật cất giấy chứng nhận vào túi áo khoác trong.
“Bây giờ đi đâu?”
Tôi nhìn sang cửa hàng váy cưới đối diện bên kia đường. Trong tủ kính treo chiếc váy cưới tôi đã thử tới 7 lần mới chốt. Lục Cảnh Xuyên chê nó đắt, nói đám cưới mặc có nửa ngày, không đáng. Nhưng bức tường hoa anh ta đặt cho tiệc sinh nhật của Lâm Vi lại có giá gấp 3 lần chiếc váy này.
“Đi lấy váy cưới của tôi.”
Thẩm Duật kéo cửa xe cho tôi: “Được.”
***
Vừa nhìn thấy tôi, biểu cảm của quản lý tiệm váy cưới có chút không tự nhiên.
“Cô Hứa, cô đến đúng lúc quá, anh Lục vừa sai người gọi điện, nói chiếc váy cưới này cho cô Lâm mượn chụp ảnh sinh nhật trước.”
Khương Vãn bùng nổ ngay tại chỗ: “Mượn? Váy cưới mà cũng cho thanh mai mượn chụp ảnh sinh nhật sao? Cô ta không có quần áo mặc hay là không có mặt mũi gặp người khác?”
Quản lý nhỏ giọng: “Anh Lục nói, dù sao ngày cưới cô có thể mặc mẫu dự phòng của cửa hàng.”
Tôi nhìn chiếc váy cưới đó. Mỗi viên ngọc trai trên đuôi váy đều do chính tay tôi xác nhận vị trí.
“Lấy xuống đi.”
Quản lý khó xử: “Cô Hứa, phía cô Lâm đã cử người đến rồi.”
Từ cửa truyền đến giọng điệu nũng nịu quen thuộc.
“Đường Đường, cậu đừng giận mà, tớ chỉ thấy chiếc váy này đẹp quá nên muốn chụp vài kiểu ảnh thôi, sẽ không làm hỏng đâu.”
Lâm Vi bước vào, theo sau là hai trợ lý. Cô ta mặc một chiếc áo khoác màu hồng nhạt, trên cổ đeo sợi dây chuyền kim cương mà Lục Cảnh Xuyên tặng.
Thấy Thẩm Duật, giọng cô ta khựng lại: “Anh Thẩm cũng ở đây sao?”
Thẩm Duật không thèm để ý.
Trên mặt Lâm Vi có chút khó coi, nhưng rất nhanh chuyển hướng sang tôi.
“Đường Đường, tớ biết cậu để bụng chuyện sảnh Vân Lan, nhưng Cảnh Xuyên bảo hai người tình cảm tốt, sẽ không so đo mấy chuyện vặt vãnh này. Váy cưới cũng vậy, tớ chụp xong sẽ trả cậu.”
Tôi hỏi lại: “Tại sao chụp ảnh sinh nhật cô lại phải mặc váy cưới của người khác?”
Cô ta cắn môi: “Cậu nói vậy tổn thương quá. Tớ và Cảnh Xuyên lớn lên bên nhau từ nhỏ, anh ấy coi tớ như em gái, cậu đến cả một đứa em gái cũng không dung nạp nổi sao?”
Khương Vãn đảo mắt: “Em gái mặc váy cưới của chị dâu tương lai chụp ảnh? Gia phả nhà các người cũng loạn thật đấy.”
Sắc mặt Lâm Vi trắng bệch, quay sang nhìn quản lý.
“Chẳng phải Cảnh Xuyên đã trả tiền rồi sao? Cửa hàng các người làm ăn kiểu gì vậy?”
Quản lý vội vàng giải thích: “Cô Lâm, anh Lục mới chỉ đặt cọc, phần tiền còn lại là cô Hứa thanh toán.”
Lâm Vi sững sờ.
Tôi nhìn cô ta: “Chiếc váy cưới này, từ lúc sửa thiết kế đến lúc thanh toán đợt cuối, toàn bộ đều là tự tay tôi trả. Lục Cảnh Xuyên không bỏ ra một xu nào.”
Trong mắt Lâm Vi xẹt qua tia hoảng hốt, nhưng giọng nói lại mềm mỏng ngay:
“Đường Đường, tớ không biết. Cảnh Xuyên bảo là anh ấy mua cho cậu.”
Khương Vãn bật cười: “Anh ta còn nói anh ta đối xử tốt với Hứa Đường, cô tin không?”
Lâm Vi bị chặn họng không nói được gì thì điện thoại reo.
Cô ta liếc nhìn rồi bắt máy ngay.
“Cảnh Xuyên, em đang ở tiệm váy cưới. Đường Đường không chịu cho em mượn váy, lại còn đưa cả anh Thẩm tới, hình như cố ý làm em khó xử.”
Giọng Lục Cảnh Xuyên vang lên rất lớn: “Bảo cô ấy nghe máy.”
Lâm Vi đưa điện thoại cho tôi, khóe mắt đã vương nước mắt.
“Đường Đường, cậu đừng trách Cảnh Xuyên, là do tớ không nên thích chiếc váy này.”
Tôi không nhận. Thẩm Duật đưa tay lấy chiếc điện thoại, bật loa ngoài.
Tiếng gào thét của Lục Cảnh Xuyên lập tức nổ ra:
“Hứa Đường, em điên rồi phải không? Chỉ là một cái váy cưới thôi mà, Vi Vi muốn chụp vài kiểu ảnh, em có cần hẹp hòi thế không?”
Tôi đáp: “Cần chứ.”
“Bây giờ sao em lại trở nên như thế này? Trước kia em hiểu chuyện lắm mà.”
“Trước kia tôi mù.”
Lục Cảnh Xuyên cứng họng, vài giây sau mới cất lời:
“Hôm nay em đi Cục Dân Chính với Thẩm Duật, là cố ý chọc tức anh đúng không? Anh nói cho em biết, đám cưới vẫn tổ chức bình thường. Bây giờ em qua xin lỗi Vi Vi đi, anh có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra.”
Tôi hỏi: “Nếu tôi không xin lỗi thì sao?”
“Vậy thì em đừng hòng bước vào cửa nhà họ Lục.”
Thẩm Duật đưa chiếc điện thoại đến trước mặt tôi. Tôi rành rọt từng chữ:
“Lục Cảnh Xuyên, tôi đã kết hôn rồi.”
Trong cửa tiệm lập tức im phăng phắc. Chiếc kẹp hồ sơ trong tay quản lý rơi bộp xuống đất. Vẻ tủi thân trên mặt Lâm Vi cũng biến mất.
Đầu dây bên kia, Lục Cảnh Xuyên thở hổn hển: “Em nói lại lần nữa xem.”
“Tôi nói, tôi kết hôn rồi. Với Thẩm Duật.”
Thẩm Duật tiếp lời: “Váy cưới là của vợ tôi. Ai đụng vào, tôi kiện người đó.”
Lục Cảnh Xuyên im lặng rất lâu: “Hứa Đường, em sẽ phải hối hận.”
Tôi cúp máy, bảo quản lý gói chiếc váy cưới lại.
Lâm Vi đứng bên cạnh, giọng run rẩy:
“Đường Đường, cậu làm vậy, Cảnh Xuyên sẽ đau lòng lắm.”
Tôi liếc cô ta một cái: “Anh ta đau lòng, cô thừa nước đục thả câu, chẳng phải đúng ý cô quá rồi sao?”
Mặt cô ta lúc đỏ lúc trắng.
Khi tôi ôm chiếc váy cưới bước ra cửa, Thẩm Duật đi ngay theo sau. Khương Vãn thì thầm: “Câu vừa nãy cậu nói ác thật đấy.”
Tôi đáp: “Vẫn chưa đủ đâu.”
Bởi vì những thứ tàn nhẫn hơn, Lục Cảnh Xuyên vẫn chưa thấy được.
***
Đến ngày rước dâu, biệt thự nhà họ Lục bận rộn từ tờ mờ sáng.
Tôi không đến đó.
Khương Vãn chiếu màn hình điện thoại của tôi lên tivi, Lục Cảnh Xuyên gọi hết cuộc này đến cuộc khác, màn hình sáng liên tục như hối nợ.
Đến cuộc thứ mười bảy, tôi bắt máy.
Bên kia vội vã quát tháo: “Hứa Đường, rốt cuộc em đang ở đâu? Đoàn xe rước dâu đã đến dưới nhà em rồi, bố mẹ em cũng không liên lạc được với em. Cả nhà lớn bé đang đợi em đấy!”
Tôi đứng trước cửa kính sát đất ở nhà cổ họ Thẩm, nhìn cây hoa quế ngoài vườn.